Thời Khinh nhanh chóng nghĩ ra đối sách, nhưng trước hết nàng phải tìm cách khiến Viêm Dịch tin tưởng nàng, nguyện ý rời đi cùng nàng.
Sau khoảng một nén nhang, Ân Kỳ đứng dậy, dáng người cao lớn, anh tuấn, khí chất đế vương trời sinh khiến người ta cảm thấy áp lực: “Trẫm qua xem Đào Ngọc một chút.”
Thái hậu cũng đứng lên, dưới sự dìu đỡ của cung nữ, cùng với hoàng đế tiến vào phòng của Đào Ngọc.
Thời Khinh và Tiểu Bình Tử đương nhiên cũng theo sau.
Trong căn phòng xa hoa lộng lẫy, Đào Ngọc nằm trên giường, làm bộ dạng bị thương nặng không thể ngồi dậy nổi, chân mày nàng ta nhíu chặt, đôi môi hơi trắng bệch chu lên, làm nũng trước mặt Thái hậu và Ân Kỳ, muốn được dỗ dành an ủi.
Thế là nàng ta đã rất thành công, nhận được vô số phần thưởng từ vị hoàng huynh của mình, cuối cùng cũng nở được nụ cười vui vẻ.
“Trẫm đã hạ lệnh chặt bỏ toàn bộ những cây to mọc vươn ra khỏi tường cung rồi, muội cứ ngoan ngoãn dưỡng thương đi, đừng đi lung tung khắp nơi nữa.” Ân Kỳ vừa thể hiện thực lực sủng muội, vừa không quên lên tiếng cảnh cáo nàng ta.
“Vâng, Đào Ngọc biết rồi ạ...” Đào Ngọc hơi chột dạ, cúi đầu thấp xuống.
Nàng ta biết rõ, hoàng huynh đây là đang cảnh cáo nàng, đừng tiếp tục không để ý thân phận và thể diện mà đi dây dưa với tên chất tử vô dụng kia nữa.
“Trẫm thấy mấy vị đại thần trong triều có nhi tử tướng mạo và nhân phẩm đều khá tốt, đợi phủ đệ của muội xây xong, trẫm sẽ tổ chức yến tiệc cho muội, đến lúc đó thích người nào thì cứ tùy ý lựa chọn.” Ân Kỳ một lần nữa triển lãm cái gì gọi là “thực lực sủng muội”.
Ánh mắt Đào Ngọc hơi lóe lên, dù trong lòng không tình nguyện, nhưng nàng ta vẫn trước hết tạ ơn rồi mới tính tiếp: “Vâng, đa tạ hoàng huynh...”
Công chúa đã thủ tiết dù không còn thích hợp dùng để hòa thân nữa, nhưng dùng để củng cố quan hệ quân thần thì vẫn còn rất hữu dụng.
Giống như ở hiện thực, những người ôm giấc mộng gả vào nhà giàu trèo cao, nào có quan tâm xem vị phú ông hay vị phú bà kia rốt cuộc đã kết hôn mấy lần, tuổi tác lớn nhỏ ra sao.
Chẳng qua cũng chỉ là ai cần nấy lấy, đôi bên cùng có lợi mà thôi.
Ngay trong ngày hôm ấy, hoàng đế đã hạ xuống hai đạo thánh chỉ.
Đạo thánh chỉ thứ nhất là chặt bỏ tất cả những cây đại thụ có cành lá vươn ra khỏi tường cung trong hoàng cung, ngay cả cung của Thái hậu và Hoàng hậu cũng không ngoại lệ.
Đạo thánh chỉ thứ hai là giáng Lệ tài nhân xuống làm Biểu y, đưa vào lãnh cung, lý do là cây trong cung của nàng ta làm trưởng công chúa bị thương.
Thoạt nhìn thì hai đạo thánh chỉ đều được hạ xuống vì trưởng công chúa.
Nhưng Thời Khinh lại biết rõ, đạo chỉ thứ hai kia là vì chính bản thân hoàng đế.
Lệ tài nhân vốn chẳng phải người an phận, từ khi nhập cung đã nhiều lần ám chỉ khıêυ khí©h, muốn quyến rũ hoàng đế, từ lâu đã khiến y không vừa mắt.
Lần này cành cây rơi xuống đập trúng trưởng công chúa lại vừa khéo thuộc cung điện của nàng ta, hoàng đế liền nhân cơ hội này trực tiếp đẩy nàng ta vào lãnh cung.
Trong lòng Lệ tài nhân bây giờ hẳn là cực kỳ không phục. Rõ ràng là cái cây gây họa, vậy mà người phải gánh tội chịu khổ lại là nàng ta, một kẻ vô tội!
Bị giáng xuống cấp thấp nhất là Biểu y, lại còn bị đẩy vào lãnh cung, e rằng cả đời này Lệ tài nhân sẽ không còn cơ hội gặp mặt hoàng đế nữa, cũng vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên.
Thời Khinh cũng chẳng có cách nào khác, chỉ đành thầm nghĩ tất cả đều là ý trời thôi, ban đầu nàng vốn cũng đâu biết cái cây kia nằm trong cung của Lệ tài nhân.
Vị Lệ tài nhân này đúng là một trong những nữ phụ ác độc từng nhằm vào nữ chính trong nguyên tác, hiện tại lại âm kém dương sai bị hoàng đế xử lý, tương lai nữ chính tiến cung cũng coi như bớt đi được một kẻ địch.
Chuyện không liên quan tới mình, cũng chẳng liên quan tới cục cưng nhà nàng, nên Thời Khinh cũng không để ý nữa, chỉ tập trung suy nghĩ làm thế nào mới có thể thuận lợi mang hơi ấm tới cho cục cưng nhà nàng mà thôi.
Sau khi màn đêm buông xuống, Thời Khinh thần không biết quỷ không hay lẻn vào ngự thiện phòng, thuận tay lấy đi một con vịt quay vừa mới ra lò. Đợi tới khi đến được mục tiêu, nàng đã vô cùng thành thạo nhẹ nhàng đẩy cánh cửa đang đóng kín kia ra.
Vào trong nhìn một lượt, ô kìa, trong phòng không có ai.
Nhưng từ một gian phòng khác đang đóng kín bên trong lại vang ra tiếng nước khe khẽ.
Thời Khinh liền hiểu ra, cục cưng nhà nàng lúc này chắc đang... tắm rửa ở trong đó rồi.
Nàng bèn đặt con vịt quay xuống, không lên tiếng mà nhanh chóng rời đi.
Rốt cuộc nam nữ vẫn có sự khác biệt mà, lần này nàng tới không đúng lúc, đành phải chờ lần sau lại tới vậy.
Lúc Viêm Dịch từ trong phòng bước ra, toàn thân sạch sẽ khoan khoái, vừa trông thấy gói giấy dầu đặt trên bàn, ngửi được mùi thơm của vịt quay từ bên trong tỏa ra, hắn liền nhớ ngay tới tiểu thái giám hôm qua.
Trực giác mách bảo hắn, đây là do tên tiểu thái giám đó để lại, ngay trong lúc hắn vừa tắm rửa ban nãy...
Viêm Dịch ngồi xuống bên bàn, ánh nến mờ nhạt phủ lên người hắn, hàng lông mi vừa dày vừa dài rũ xuống, tạo nên một tầng bóng râm nhàn nhạt vô cùng đẹp mắt.
Ánh mắt hắn mang theo vài phần phức tạp nhìn thứ đặt trên bàn, những ngón tay thon dài trắng trẻo vươn ra, nhẹ nhàng chạm vào một chút.
Ừm, vẫn còn hơi ấm.
Hắn nhìn quanh căn phòng trống trải, nghĩ đến những năm tháng cô quạnh vừa qua, rồi lại nghĩ tới tên tiểu thái giám không hiểu sao cứ nhất định phải chen vào thế giới của hắn, trong lòng chỉ cảm thấy có chút buồn cười.
Suốt sáu năm nay, toàn bộ hoàng cung Đông Việt này, ngoại trừ tiểu thái giám đó ra, làm gì có ai thực sự quan tâm hắn có đói bụng hay không bằng hành động như thế này đâu?
Nếu không phải vậy, sao hắn có thể vô thức nghĩ ngay tới việc chính y đã từng đến đây?
Nếu là ám vệ của hắn, chắc chắn sẽ không đến rồi lại lặng lẽ rời đi như vậy.
Nhưng mà quan tâm hắn, rốt cuộc là vì điều gì chứ?
Vì hắn là một chất tử sa cơ thất thế ư? Hay vì thân phận thấp kém của hắn? Hay vì hắn chẳng có quyền lực, chẳng có thế lực?
À, thứ duy nhất đáng để quan tâm, chắc chỉ là gương mặt hắn coi như cũng khá đẹp này mà thôi.