Thế giới 1 - Chương 11

Chỉ sau một đêm, tin tức trưởng công chúa Đào Ngọc bị cành cây rơi trúng gây thương tích đã lan truyền khắp hoàng cung.

Những kẻ vốn không ưa nàng ta giờ đang cười đến phát điên trong âm thầm. Phải xui xẻo đến mức độ nào mới đi đường thôi cũng bị cành cây rơi trúng như thế chứ?

Vì sao hai thị nữ đi theo nàng ta không sao, mà người duy nhất bị đập trúng lại chính là nàng?

Chắc hẳn ông trời cũng chướng mắt trước sự kiêu ngạo và ngang ngược của nàng ta nên mới cố tình trừng phạt đây mà!

Rất nhiều người vui sướиɠ khi thấy nàng ta gặp họa, bao gồm cả những cung nữ thái giám từng bị Đào Ngọc bắt nạt, ức hϊếp.

Nhưng cũng có một số người nhanh trí nhận ra được cơ hội và hy vọng từ trong sự kiện này.

Đào Ngọc là ai cơ chứ?

Chính là nữ nhi ruột của Thái hậu, muội muội ruột của Hoàng đế đấy!

Hiện giờ nàng ta bị thương, đây chẳng phải là thời cơ tuyệt vời để nịnh nọt, gây ấn tượng hay sao?

Vì vậy, các phi tần trong hậu cung liền vội tranh nhau mang thuốc thang và bổ phẩm tốt nhất đến cung Thọ Khang thăm hỏi trưởng công chúa bị thương, nhân tiện lấy lòng Thái hậu luôn một thể.

Nói là phi tần các cung tranh nhau tới, nhưng tính kỹ lại thì cũng chưa tới hai mươi người, còn chưa đủ để chen kín một căn phòng nữa.

Tất nhiên, các nàng cũng không ở lại lâu, sau khi tranh thủ lấy lòng xong thì từng người từng người nối tiếp nhau rời đi, chỉ sợ làm phiền trưởng công chúa nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, kết quả lại gây ra tác dụng ngược.

Sau khi hạ triều, hoàng đế cũng trực tiếp tới cung Thọ Khang.

Y trước tiên tới thỉnh an Thái hậu, hai người ngồi đối diện nhau, tạo nên một khung cảnh mẫu từ tử hiếu.

Thời Khinh cùng Tiểu Bình Tử dâng trà ngon cho hai vị xong, liền cung kính lui về đứng một bên, chờ đợi tùy thời sai bảo.

Đây là lần đầu tiên Thời Khinh nhìn thấy hoàng đế Đông Việt từ khi xuyên tới đây vài ngày trước, cũng chính là nam chính trong sách, Ân Kỳ.

Vị đế vương trẻ tuổi mới hai mươi lăm này, một thân long bào màu vàng rực rỡ, dáng người cao lớn nổi bật, dung mạo tuấn tú, ánh mắt sắc bén thông tuệ, khắp người đều tỏa ra khí thế của bậc đế vương, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Ví dụ như Tiểu Bình Tử kia, hắn căng thẳng tới mức cả người đều đang run rẩy nhè nhẹ, môi mím chặt, đầu chẳng dám ngẩng lên dù chỉ một chút, chỉ cúi đầu chăm chăm nhìn xuống đất.

Sau khi Thời Khinh âm thầm quan sát Ân Kỳ xong, rất nhanh đã thu lại ánh mắt.

Nam chính dù có đẹp trai, ưu tú, bá khí thế nào đi nữa, thì đó vẫn là nam nhân của nữ chính, Thời Khinh nàng chẳng có hứng thú nhìn thêm.

Hơn nữa, hiện tại nàng còn đang đứng về phía phản diện Viêm Dịch trong sách, đối lập với Ân Kỳ, tương lai chỉ có thể làm địch, tuyệt đối không thể thành bạn.

Nếu không phải vì một khi nam chính hoặc nữ chính chết sớm hơn dự định thì vị diện này sẽ trực tiếp sụp đổ đình trệ, thì Thời Khinh còn muốn tự tay đâm một dao vào Ân Kỳ, giải quyết luôn y thay cho Viêm Dịch rồi ấy chứ.

Nhưng nam nữ chính có thể nói là điểm chống đỡ cho toàn bộ vị diện này, tự nhiên phải sống đến tận đại kết cục, không thể động vào được.

Thời Khinh đứng đó nhàm chán, suy nghĩ liền bắt đầu phiêu tán khắp nơi.

Một lúc thì trôi dạt tới chỗ cục cưng nhà nàng, một lúc lại bay tới tận ngự thiện phòng, lát sau lại nghĩ tới trưởng công chúa Đào Ngọc kia.

Đợi tới khi suy nghĩ quay trở lại, nàng liền nghe Thái hậu dùng giọng điệu thấm thía dặn dò Ân Kỳ: “Hoàng đế à, lần tuyển tú sắp tới người phải chú ý hơn một chút. Không được giống như mấy lần trước, cả trăm tú nữ ngay trước mắt mà người chỉ chọn lấy một hai người như vậy. Nếu cứ thế, thì làm sao hậu cung sung túc, làm sao có thể khai chi tán diệp, kéo dài huyết mạch hoàng thất được đây?”

“Thái hậu nói rất đúng, lần này nhi thần nhất định sẽ chú ý.” Ân Kỳ mỉm cười, khí thế quanh thân vẫn toát lên vẻ uy nghiêm khiến người ta không khỏi kính sợ.

Thấy nhi tử ruột của mình tỏ vẻ ngoan ngoãn như vậy, Thái hậu lại không nhịn được mà dặn dò thêm vài câu: “Đợi sau khi hậu cung thêm người mới, người phải cố gắng làm được mưa móc công bằng, sủng ái một người, độc sủng một người đều không tốt chút nào cả.”

“Nhìn hậu cung bây giờ mà xem, chỉ có mỗi Lưu phi sinh được một công chúa, các phi tần khác lại chẳng ai sinh nở được gì. Trong lòng các nàng tất nhiên khó chịu, không tránh khỏi việc tranh giành đố kỵ.”

“Còn cả Hoàng hậu nữa, nàng ấy là người hiền lương thục đức, Hoàng đế người cũng đừng lạnh nhạt với nàng.”

Thái hậu dùng giọng điệu ôn tồn dạy bảo, không nhanh không chậm, từng lời từng chữ đều đúng với thực tế, khiến người ta chẳng thể phản bác.

“Vâng, Thái hậu dạy rất phải, nhi thần ghi nhớ rồi.”

Ân Kỳ gật đầu, tiếp tục mỉm cười, quả thật là bộ dáng nghe lọt tai, quyết định sẽ sửa đổi.

Nhưng thực tế thì tâm tư đế vương sâu kín, kín đáo đến mức không bao giờ lộ ra ngoài, cũng chẳng dễ dàng để người khác nhìn thấu.

Thời Khinh nghe xong cuộc đối thoại của hai người họ, liền biết cảnh nữ chính bỏ nhà ra đi, nam chính cải trang vi hành sắp diễn ra rồi.

Nàng đảo mắt suy nghĩ một lúc, cảm thấy đây có lẽ chính là cơ hội tốt để dẫn theo cục cưng nhà nàng cùng nhau trốn ra khỏi hoàng cung.

Chỉ cần rời khỏi Đông Việt, quay trở về Tây Loan, có được thế lực của riêng mình, không còn bị người ta tùy ý bắt nạt nữa, chắc hẳn Viêm Dịch sẽ không còn bị hắc hóa thành đại phản diện nữa đâu.