“Thủ lĩnh ám vệ - Man, tham kiến điện hạ!”
Chỉ thấy y quỳ một gối trước mặt nam nhân trong phòng, chưa được nghiêm túc nổi vài giây đã nhịn không nổi mà khịt khịt mũi trong không khí: “Điện hạ, hình như ta ngửi thấy mùi thịt thơm thì phải.”
Không có người ngoài ở đây, thần sắc Viêm Dịch liền thả lỏng hơn nhiều, vẻ lạnh lùng trong mắt cũng tan biến, để lộ rõ khí chất vừa cao quý vừa lười biếng.
Hắn liếc nhìn hai gói giấy dầu vẫn còn trên bàn, sau đó dời mắt về phía thủ lĩnh ám vệ của mình, chậm rãi mở miệng: “Man, ngươi vượt ngàn dặm xa xôi tới đây, chẳng lẽ là vì ăn?”
Man chợt giật mình, lúc này mới nhớ ra còn có việc chính sự phải bẩm báo với điện hạ.
Thế là y nghiêm mặt lại, cung kính nói: “Điện hạ, ba tháng nữa sứ đoàn Tây Loan của chúng ta sẽ sang Đông Việt tiến cống, Lãi phi nương nương muốn hỏi điện hạ xem, liệu người có thứ gì muốn nhờ họ tiện thể mang qua đây không?”
Hừ, Lãi phi nương nương...
Tính ra thì cũng đã sáu năm chưa gặp lại bà ta rồi nhỉ.
“Hiếm có thật, bà ta còn nhớ đến bản cung...” Đáy mắt phượng của Viêm Dịch lộ ra tia lạnh lẽo, khóe môi mang theo một nét cười mỉa mai: “Nếu bà ta thật lòng muốn gửi đồ, thì cần gì phải hỏi ý bản cung nữa chứ?”
Nhìn thấy dáng vẻ này của điện hạ, trong lòng Man không khỏi đau xót một trận.
Cũng đúng thôi, từ khi điện hạ bị đưa tới đây làm con tin, ăn mặc sinh hoạt đều do Đông Việt cung cấp, chỉ cần nghĩ bằng ngón chân cũng biết đãi ngộ chắc chắn có nhiều chỗ thiếu sót, đương nhiên là thứ gì cũng thiếu thốn cả.
Ví dụ như mùi thịt thơm trên bàn kia, đã rất lâu rồi y không còn được ngửi thấy trong phòng của điện hạ nữa.
Tuy rằng y rất lâu mới qua đây một lần.
Còn Lãi phi nương nương là mẫu phi của điện hạ, sáu năm nay chưa từng chủ động quan tâm tới điện hạ, cũng chẳng thèm để ý người sống có tốt hay không. Ngay cả lần quan tâm bất ngờ này, cũng chẳng nhìn ra được chút thật lòng nào cả.
Man nghĩ ngợi một lúc, lại mở miệng nói: “Có lẽ, Lãi phi nương nương phát hiện được điều gì, muốn dò xét điện hạ.”
“Ừ, vậy ngươi cứ chuyển lời cho bà ta, bản cung sống rất tốt, chẳng thiếu thứ gì cả.”
“Vâng, điện hạ!”
Hai người lại nhỏ giọng trò chuyện thêm một số chuyện chính sự khác, đại khái khoảng nửa canh giờ sau mới bàn xong chủ đề.
“Bản cung mệt rồi, ngươi về đi.” Viêm Dịch nói với giọng điệu nhàn nhạt, ánh mắt cụp xuống: “Nhân tiện mang thứ trong hai gói giấy dầu này đi cho mèo ăn luôn.”
“... Vâng.” Man gật đầu, y biết ở hoa viên nhỏ phía sau có mấy con mèo hoang điện hạ vẫn luôn chăm cho ăn.
Nhưng cứ vậy mang đi cho mèo ăn, nếu điện hạ đói thì phải làm sao đây?
Hơn nữa còn một việc nhỏ chẳng mấy quan trọng, y không biết liệu có nên nói ra hay không...
Thấy Man vẫn chưa chịu rời đi ngay, trên mặt lại lộ rõ vẻ do dự, Viêm Dịch đành nhẫn nại hỏi tiếp: “Còn chuyện gì nữa, mau nói đi.”
Man lấy hết dũng khí đáp: “Là thế này, điện hạ. Khi thuộc hạ tới đây đã thấy một nữ nhân dám lớn mật uy hϊếp người như vậy, vốn định âm thầm dạy dỗ nàng ta một chút, nhưng mà... nhưng mà lại có người nhanh chân hơn thuộc hạ một bước, dùng một cành cây to cỡ này đánh xuống, thành công làm nữ nhân kia bị thương!”
Man vừa nói vừa dùng tay ra hiệu độ lớn của cành cây kia.
Mặc dù không phải loại quá thô to, nhưng từ trên cao đập thẳng xuống như vậy, nữ nhân kia chắc chắn phải ngoan ngoãn an phận dưỡng thương một thời gian rồi.
Nghe vậy, Viêm Dịch nhất thời cảm thấy hứng thú: “Thế ngươi có thấy rõ người đó là ai không?”
Man nuốt nước bọt một cái: “Chính là... cái tên tiểu thái giám vừa mới rời khỏi phòng người lúc nãy đấy ạ.”
Chỉ là không biết, điện hạ và tiểu thái giám kia trong phòng đã nói gì, làm gì.
Nói ra cũng thật khéo, y vừa mới lẻn vào hoàng cung Đông Việt thì lại tình cờ chứng kiến cảnh điện hạ nhà mình bị một nữ nhân uy hϊếp.
Y ẩn thân khá xa, nhờ góc nhìn rộng rãi nên cũng phát hiện được tiểu thái giám kia đang trốn dưới chân tường cung điện, rồi tận mắt thấy hắn ra tay...
Tóm lại, dựa vào trực giác của Man, tên tiểu thái giám này không hề đơn giản chút nào. Nhưng đối với điện hạ nhà y thì lại chẳng có ác ý, ngược lại còn âm thầm giúp điện hạ trút giận, dạy dỗ nữ nhân kia, điều này khiến y vừa vui mừng vừa cảm kích. Điện hạ có lẽ cũng không hề đơn độc chiến đấu!
Viêm Dịch trầm tư một lát, mới nhếch môi như cười như không, nói: “Ha, cũng thú vị đấy...”
“Vậy điện hạ vẫn nên chú ý hơn tới người này, cẩn thận vẫn tốt hơn.”
Nói xong, Man liền cầm lấy hai gói giấy dầu trên bàn, chuẩn bị chuồn lẹ.
Nhưng Viêm Dịch lại bất chợt ngăn y lại, ngữ khí vẫn nhàn nhạt như cũ: “Để xuống đi.”
“Điện hạ, không cho mèo ăn nữa sao?” Man nhất thời không kịp phản ứng, song vẫn ngoan ngoãn thu tay về, hỏi một câu đầy nghi hoặc.
“... Bản cung tự mình cho ăn.”
“À...”
Man không chút nghi ngờ, lập tức động thân, suốt đêm rời khỏi hoàng cung Đông Việt.
Mà Viêm Dịch đúng thật đã tự mình đem đồ đi cho mèo ăn, chỉ là thứ cho ăn lại là hai cái xương đùi gà.
Còn thịt đùi gà ấy...
Thì hắn tự ăn rồi.