Cô ấy chỉ vào chàng trai ở phía bên kia lối đi: “Đó là bạn trai của tôi, lúc mua vé tôi không mua được chỗ ngồi cạnh nhau, cậu có thể đổi với tôi được không?”
Lạc Đức liếc nhìn chủ nhân đang dựa vào vai mình, khẽ lắc đầu: “Xin lỗi, không được.”
Cô gái đó khó xử cắn môi: “Thật sự không được sao, tôi thật sự chỉ muốn ngồi gần bạn trai hơn một chút thôi, hay là tôi trả giá gấp đôi để mua lại chỗ này nhé…”
Chàng trai kia cũng nhìn sang, ánh mắt nhìn Lạc Đức giống hệt như đang nhìn Vương Mẫu Nương Nương chia rẽ Ngưu Lang và Chức Nữ.
Lạc Đức mấp máy môi, còn muốn nói gì đó thì người trong lòng đột nhiên ngồi thẳng dậy.
Cậu một tay tháo bịt mắt, một tay nắm chặt vai Lạc Đức, hai người áp sát vào nhau trông vô cùng thân mật.
Giọng Nguyễn Đường ngoan ngoãn mềm mại, vừa ngủ dậy nên còn có chút lười biếng: “Không được.”
Cậu lướt mắt nhìn cô gái kia, cố tình ghé sát vào tai Lạc Đức rồi hôn lên dái tai anh ta, sau đó như không có chuyện gì xảy ra mà dựa vào lòng anh ta: “Tôi cũng muốn ngồi cùng bạn trai của mình.”
“Cho nên tôi không muốn đổi.”
Cô gái đó mở to mắt, một lúc sau mới đỏ mặt.
Cô ấy không tiện tiếp tục dây dưa nữa, đành phải quay người rời đi.
Nguyễn Đường ngáp một cái, cậu tháo bịt mắt ra nhìn Lạc Đức, trong mắt còn vương một lớp sương mờ có phần không vui: “Sao ngay cả lời từ chối người khác mà cũng không biết nói thế?”
Thật sự nỡ rời xa mình để ngồi cùng người khác sao?
Lạc Đức cúi đầu, khuôn mặt trắng bệch ửng đỏ.
Vừa rồi bị hôn một cái khiến toàn thân anh ta run rẩy, da đầu có chút tê dại, trái tim gần như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực.
Lúc này đôi mắt màu xám tro của anh ta nhìn chằm chằm Nguyễn Đường, đôi môi hé mở, dường như đây là lần đầu tiên gặp phải chuyện thân mật như vậy nên không nói được nửa lời.
Nguyễn Đường chống cằm nhìn Lạc Đức một lúc, trong lòng khẽ động, cậu lại cố tình ghé sát qua, dùng cặp sừng nhỏ của mình cọ vào má anh ta.
Lạc Đức càng thêm luống cuống tay chân.
Nguyễn Đường nhìn bộ dạng này của anh ta, không hiểu sao tim lại đập nhanh hơn, trong lòng dâng lên một hương vị ngọt ngào mềm mại khó tả.
Rõ ràng cậu và Lạc Đức mới quen nhau vài ngày, nhưng lại giống như đã ở bên nhau nhiều năm, cậu đối với Lạc Đức vừa thân thiết vừa ỷ lại.
Ngay cả khi làm những hành động quá thân mật, cậu cũng không cảm thấy bài xích.
Vừa rồi cậu tỉnh dậy nghe thấy Lạc Đức nói chuyện với cô gái khác, không nghĩ ngợi gì đã hôn anh ta, lại còn đuổi cô gái kia đi.