Eli không thể trơ mắt nhìn anh ta làm hại người thân và bạn bè của mình như vậy.
Cô đã nhốt Lạc Đức trong ngọn lửa và thiêu chết anh ta.
Mấy trăm năm sau, chuỗi kỳ thị huyết thống cuối cùng cũng đi đến hồi kết. Eli đã hoàn thành sự nghiệp của mình, được ghi vào sử sách và được hậu thế ghi nhớ.
Nguyễn Đường dựa vào những đoạn tình tiết sơ lược trong tuyến thế giới để phán đoán rằng trước khi Lạc Đức đến học viện trung ương, hẳn đã có chuyện gì đó xảy ra, khiến anh ta trở nên cực đoan và u ám, trong mắt đầy vẻ tàn bạo và điên cuồng.
Thật trùng hợp, cậu được triệu hồi đến bên cạnh Lạc Đức và có khả năng thay đổi tất cả những điều này.
Nhưng khi thật sự đến đây rồi, Nguyễn Đường lại vô cùng đau lòng cho Lạc Đức.
Đây rốt cuộc là cuộc sống gì vậy, Lạc Đức bây giờ trông như một cây cải trắng nhỏ thảm thương vô cùng.
Tuyến thế giới đã cài cắm một số tình tiết ẩn, nhưng lại không giải thích hoàn toàn.
Ví dụ như tại sao Lạc Đức sau này lại có được sức mạnh to lớn, nếu không có sự xuất hiện của cậu thì chuyện uy hϊếp và đạo văn được giải quyết ra sao.
Và trong phần sau có viết Lạc Đức từng chết một lần, nhưng không nói rõ nguyên nhân cái chết cũng như cách anh ta hồi sinh.
Trước khi vào thế giới này, giọng nói mà cậu nghe được có đề cập đến “nguy hiểm”, chẳng lẽ là chỉ Lạc Đức sao?
Nguyễn Đường chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy đau đầu.
Cậu khẽ thở dài, nhắm mắt lại.
Dù sao thì cậu cũng phải ở bên Lạc Đức mấy trăm năm, đợi đến khi tuyến sự nghiệp của nữ chính hoàn thành, có lẽ lúc đó mọi bí ẩn sẽ được giải đáp thôi.
Tối qua Nguyễn Đường ngủ hơi muộn, lại còn phải chen chúc với Lạc Đức trên một chiếc giường nhỏ hẹp, nên hôm sau cậu dậy hơi trễ.
Cậu vừa ngáp vừa ngồi dậy, sau khi ăn sáng xong với Lạc Đức thì đi ra ga tàu.
Nguyễn Đường đã đặt hai vé đến thành Ánh Sáng, nơi có học viện trung ương.
Nơi đó bao dung hơn thị trấn nhỏ này rất nhiều, tuy vẫn có sự kỳ thị, nhưng sẽ không có kiểu ác ý lộ liễu như ở đây.
Biết đâu, Lạc Đức có thể kết bạn với một hai người bạn mới cũng nên.
Ghế trên tàu hơi cứng, Nguyễn Đường lại được chiều quen rồi nên ngồi một lúc là cậu không chịu nổi nữa.
Nguyễn Đường liên tục điều chỉnh tư thế trên ghế, cuối cùng cậu cũng tìm được một tư thế thoải mái.
Cậu nghiêng người dựa vào lòng Lạc Đức, dồn hết trọng lượng cơ thể lên người anh ta, cặp sừng nhỏ màu đỏ cọ vào ngực Lạc Đức, có chút ỷ lại giống như một chú mèo con đang vươn móng vuốt.