Thế giới 1 - Chương 8: Thiếu niên của tôi

Đoàn Đoàn: “...” Bà già Hàn Tẫn này đúng là...

“Không, chỉ là thiếu ngủ một chút thôi.”

Phong Đường khẽ cúi đầu, giấu đi vẻ mặt ngượng ngùng, giọng lí nhí. Anh không thể thú nhận rằng cả đêm qua cứ nghĩ về cô, khiến lòng bồn chồn, khó chịu.

Đúng lúc này, Mộc Lam xuất hiện, như cứu tinh phá tan bầu không khí ngượng ngùng của Phong Đường.

“Cảm ơn cậu nhé.”

Mộc Lam vừa vào lớp đã vội cảm ơn Hàn Tẫn. Hôm qua, cô ta thực sự rơi vào tuyệt vọng, may mà có Hàn Tẫn ra tay. Dù ký ức về chuyện đó hơi mơ hồ nhưng cô ta biết chính Hàn Tẫn đã cứu mình.

Hàn Tẫn mỉm cười nhẹ, giọng ấm áp: “Không có gì đâu.”

Phong Đường thoáng chạnh lòng. A Tẫn chưa từng cười với mình như thế bao giờ...

“A Tẫn, cậu nộp bài tập chưa?” Phong Đường nhìn cô, ánh mắt thoáng buồn.

Mộc Lam khúc khích cười, cảm thấy không khí có gì đó kỳ lạ: “Thôi, mình về chỗ đây.”

Hàn Tẫn: “...”

Bài tập là gì? Làm sao dám nói hôm qua mình gần như chẳng nghe giảng? Hàn Tẫn thầm nghĩ, trước mặt tiểu khả ái phải giữ chút thể diện chứ.

Đoàn Đoàn nhìn vẻ ghen tuông của Phong Đường, cảm giác như đã từng thấy ở đâu đó, rất quen thuộc. Nó lẩm bẩm trong không gian linh hồn: Sao giống hệt cái cảm giác ghen tị của ai đó nhỉ?

Hàn Tẫn thoáng lo lắng nhưng vẫn giữ gương mặt lạnh tanh, cố tỏ ra bình thản. Cô nghiêm túc suy nghĩ, trong khi Phong Đường đã quên mất câu hỏi ban đầu. Anh chỉ muốn kéo sự chú ý của cô khỏi người khác.

Chuông vào lớp vang lên, các học sinh lục tục trở về chỗ.

Ọc...

Phong Đường đỏ bừng mặt, ôm bụng, xấu hổ vùi đầu vào hai cánh tay. Sáng nay dậy muộn, anh chưa kịp ăn gì.

“Đói à?” Hàn Tẫn nhìn vẻ dễ thương của anh, không kìm được mà đưa tay xoa đầu.

Cảm giác mềm mại từ mái tóc anh khiến cô hơi nghiện. Bàn tay dịu dàng chạm vào làm Phong Đường rùng mình, một luồng ngọt ngào lan từ da đầu xuống khắp cơ thể.

“Ừ...” Phong Đường khẽ đáp, hàng mi run rẩy, giọng nhỏ như muỗi kêu.

Hàn Tẫn nhìn anh, nụ cười trong mắt càng sâu: “Chờ một chút nhé.”

“Ừ...” Cô định làm gì thế? Phong Đường thầm nghĩ, tim đập thình thịch.

“Thưa cô, em xin đi vệ sinh.” Hàn Tẫn đứng dậy.

“Ừ, đi nhanh rồi về.” Giáo viên gật đầu.

Hàn Tẫn đi thẳng đến quầy bán đồ, mua một chiếc sandwich, rồi cầm chai sữa hỏi: “Có thể hâm nóng sữa không?”

Giọng cô lạnh lùng, thái độ bình thản, nhưng vóc dáng cao ráo gần một mét bảy, đôi chân dài thẳng tắp trong bộ đồng phục gọn gàng khiến cô trông nổi bật, có chút phong thái cool ngầu.

“À, được, được chứ!” Người thu ngân hơi ngẩn ra, vội đáp.

Hàn Tẫn nhíu mày: “Làm nhanh chút được không?”

Cô ta ngẩn ngơ gì chứ? Để tiểu khả ái của mình đói à? Hàn Tẫn thầm bực.

Đoàn Đoàn: “...”

Nó đoán được chủ nhân đang nghĩ gì, cảm thấy hơi bất lực. Nhưng tranh giành sự chú ý với con người đó là không thể, ý nghĩ này như khắc sâu vào linh hồn. Nếu không, hậu quả sẽ nghiêm trọng... Trực giác này từ đâu mà có? Dù sao nó cũng là Bạch Hổ thần thú danh giá, sao lại thấy mơ hồ thế này?

Trong giờ học, sân trường vắng tanh, chỉ có vài học sinh đi muộn đang hối hả chạy vào lớp. Hàn Tẫn thì thong dong, chẳng chút vội vã.

Đoàn Đoàn: “Chủ nhân, nam chính ở phía sau kìa.”

Trần Lập Ngôn có gương mặt sắc nét, đôi mắt sâu thẳm, lông mày rậm, vóc dáng cao lớn, toát lên khí chất hơn người. Hàn Tẫn liếc anh ta, ánh mắt lạnh như băng, khóe môi thoáng ý cười khinh miệt.

“Đoàn Đoàn, trong không gian của ngươi có gì?”

Vừa tỉnh dậy, cô chưa kịp kiểm tra kỹ, không biết còn những gì.

“Có vài con dao phẫu thuật, một đống bùa chú, đan dược, vài thanh kiếm và dao găm, nói chung là lộn xộn. À, còn nhiều tiên khí, máy móc linh tinh nữa.” Đoàn Đoàn đáp, dừng lại như đang lục lọi ký ức.