Thế giới 1 - Chương 5: Thiếu niên của tôi

“Chủ nhân, khi kẻ phản diện qua đời, Thần hồn sẽ tự động trở về.”

“Ta biết rồi.” Hàn Tẫn đáp.

Thần hồn đã bị tổn thương nghiêm trọng, cô tựa đầu xuống bàn rồi ngủ quên mất.

Ngay cả Phong Đường thỉnh thoảng lén nhìn sang cũng chẳng khiến cô mảy may phát giác.

...

“Nhưng ta không có trái tim.” Giọng nói của thiếu niên vang lên, mềm mại, ẩn chứa chút tủi thân.

“Người khác thì có...”

Thiếu niên có mái tóc dài đen nhánh, làn da trắng như tuyết, vóc người như được tạc từ ngọc.

Bộ y phục xanh nhạt tôn lên dáng vẻ mảnh khảnh mà tao nhã. Tóc đen buông xõa, phác họa sự mong manh và lạnh lẽo nơi cổ trắng nõn.

Thiếu niên ấy cúi đầu, ánh mắt tịch mịch.

Hàn Tẫn dịu dàng nhìn hắn, ánh mắt như phủ đầy gió xuân: “Bảo bối của ta muốn gì, đương nhiên sẽ có.”

Cái ôm từ phía sau dịu dàng bao bọc lấy hắn. Giọng nói thì thầm bên tai khiến cả người hắn khẽ run.

Trong tay Hàn Tẫn là một viên ngọc lục bảo to cỡ lòng bàn tay, nó phát ra ánh sáng rực rỡ, lấp lánh khác thường.

Nàng nhẹ nhàng đưa viên ngọc áp sát vào ngực thiếu niên, ánh sáng trắng bùng lên, viên ngọc dần tan vào l*иg ngực hắn.

“Đây là... trái tim của ta sao?”

Thiếu niên run rẩy chạm vào ngực mình - nơi lần đầu tiên cảm nhận được nhịp đập mãnh liệt đến vậy.

“Đúng. Là trái tim mà ta dành cho bảo bối.” Hàn Tẫn mỉm cười cưng chiều, ngón tay khẽ chạm vào gò má hắn.

...

“Chủ nhân! Chủ nhân!”

Tiếng gọi gấp gáp của Đoàn Đoàn vang lên trong đầu, kéo Hàn Tẫn trở về hiện tại.

Cô bất chợt mở mắt, đôi mắt mờ mịt vài giây.

Trong lòng vẫn còn vang vọng tiếng gọi mềm mại ấy:

A Tẫn... A Tẫn...

“Bạn học Nguyên, cậu không sao chứ?”

Giọng của Phong Đường vang lên, lo lắng nhìn cô. Hàn Tẫn hơi tái mặt, mơ hồ một lúc rồi mới đáp: “Không sao.”

Cô khẽ nghiêng đầu, nghe giọng của Phong Đường, trong lòng lại khựng lại một nhịp.

Giống quá... giống giọng của hắn trong ký ức.

Biểu cảm cô vẫn bình tĩnh như nước, nhưng ánh mắt lại đầy phức tạp.

“Từ nay gọi tôi là A Tẫn.” Giọng nói cô chậm rãi vang lên, nhẹ như làn mưa mùa xuân.

“A... A Tẫn...”

Phong Đường gọi thử, mi mắt khẽ run, má đỏ hồng như thể tiếng gọi ấy chạm thẳng vào tim.

Nghe tiếng gọi non nớt của thiếu niên, Hàn Tẫn chỉ thấy tim mình cũng dịu lại, chua xót mà mềm mại.

“Ừm.” Giọng cô rất nhẹ, nhưng đủ khiến người ta nhớ mãi.

Dù nét mặt không hề thay đổi, giọng nói dịu dàng ấy lại khiến Phong Đường lúng túng.

Anh nhìn cô, nghĩ rằng mình vừa nghe lầm... hoặc là mộng tưởng.

Đôi mắt to tròn ngập nước của Phong Đường cứ nhìn cô như vậy, khiến trái tim Hàn Tẫn bỗng chùng xuống.

Thật sự rất muốn đưa tay ra ôm lấy, vuốt ve...

“Lên lớp đi, chú ý nghe giảng.” Cô chợt siết lại cảm xúc, giọng nghiêm khắc đôi chút.

Nếu còn nhìn thêm một lúc, cô sợ mình sẽ không kìm được... nhưng giờ chưa phải lúc.

“Ừ...” Thiếu niên đỏ mặt đáp khẽ, giọng ngượng ngùng như làn gió đầu hè.

Hàn Tẫn thu ánh mắt lại, không nhìn anh nữa.

Phong Đường khẽ thở phào, nhưng lòng lại trống trải một cách kỳ lạ.

Trong tiết học tiếng Anh, hiếm lắm Hàn Tẫn mới cảm thấy có chút hứng thú.

Nguyên chủ học không giỏi, không phải không cố gắng, mà là... thật sự không hiểu nổi.

Thế nhưng hôm nay, cô lại thấy... mình nghe hiểu?

“Chủ nhân, người sống quá lâu rồi, nên cái gì cũng từng học qua.” Đoàn Đoàn nhẹ nhàng nói.

“...” Hàn Tẫn trầm mặc.

Ghế bên trái phía trước Hàn Tẫn là Mộc Lam - nữ chính của thế giới này.

Năm bốn tuổi, ba mẹ ly hôn, cô ta theo mẹ - Thương Lệ Lan - chuyển đến thành phố M, chính là nơi này.

Vì công việc bận rộn, mẹ thường gửi cô ta sang nhà hàng xóm - cũng là bạn thân thời trẻ của mình - Phương Nguyệt Thư, mẹ nam chính.

Vậy nên, nữ chính và nam chính lớn lên bên nhau, nảy sinh tình cảm từ thuở nhỏ.

Mộc Lam có khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương, mái tóc cắt ngang với mái bằng, cả người toát lên vẻ tươi sáng, hoạt bát.