Thế giới 1 - Chương 4: Thiếu niên của tôi

Lớp 12A.

“Hôm nay lớp ta có học sinh mới, mọi người hãy giúp đỡ bạn ấy hòa nhập nhé.”

Người mới này còn quyên góp xây hẳn một tòa nhà học, đúng là một vị "tổ tông" hàng thật giá thật!

“Nguyên Hàn Tẫn.” Giọng nói lạnh lùng vang lên từ chính chủ.

“Là cô gái lúc sáng ở cổng trường kìa!”

“Đẹp quá trời... Tiểu thư nhà giàu sao?”

“Cậu biết à?”

“Đôi giày cậu ấy đi nhìn thì đơn giản, nhưng giá cả mấy vạn đấy! Sáng nay người đưa cậu ấy đến là tổng giám đốc của Tập đoàn Nguyên thị.”

“Chủ nhân, mảnh Thần hồn kìa!” Đoàn Đoàn kích động thốt lên.

“Là cậu nam sinh ngồi cuối lớp đó, người đẹp trai nhất kia kìa.”

Hàn Tẫn đưa mắt nhìn về phía cuối lớp, chạm vào ánh mắt trong trẻo như trời cao kia - không chút tạp niệm, cũng không hề gợn sóng.

Lông mày cong cong tạo cảm giác dịu dàng, làn da trắng mịn như ngọc, ngũ quan thanh tú đến hoàn hảo. Đôi tay cầm bút thon dài, mỗi động tác đều toát ra khí chất quý tộc.

Phong Đường vô thức nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Hàn Tẫn - trong suốt nhưng lại như có một vực sâu hút hồn người khác.

Anh khẽ cúi đầu, tay đặt lên ngực cảm nhận tim đập loạn nhịp.

“Thầy ơi, em có thể ngồi chỗ đó được không?”

Sau khi nghe thầy giáo nói đồng ý, Hàn Tẫn không do dự, đi thẳng tới ngồi xuống cạnh Phong Đường.

“Được rồi, cả lớp tự học đi, lát nữa vào tiết.” Giáo viên chủ nhiệm dặn dò rồi rời khỏi lớp.

“Chủ nhân, người cảm thấy không khỏe à?” Đoàn Đoàn lo lắng.

“Không. Sao?” Hàn Tẫn hỏi lại.

“Cậu ta không chỉ mang mảnh Thần hồn của người, mà còn có gì đó khác... Nhưng ta không xác định được.”

Hàn Tẫn thu ánh nhìn lại, đôi mắt tối đi vài phần. Ngồi cạnh anh như vậy, cô cảm thấy...

Là anh sao...

“Tôi là Nguyên Hàn Tẫn.”

Cô đưa tay ra, ánh mắt vẫn sâu không thấy đáy.

“Tôi... tôi biết. Tôi tên là Phong Đường.” Anh lúng túng nắm tay cô, má khẽ đỏ lên.

“Phong Đường...”

Wow... thật đáng yêu.

Giọng nói cô khàn khàn, mang theo vài phần dịu dàng như muốn mê hoặc lòng người.

Giọng nói dễ nghe thật... Phong Đường thầm nghĩ.

Ding ding ding!

Chuông vào học vang lên.

Hàn Tẫn không nói thêm lời nào khiến Phong Đường có chút hụt hẫng.

“Chủ nhân, ta đã tra được thông tin của Phong Đường rồi.” Đoàn Đoàn báo cáo.

Phong Đường, con út của Phong gia - một trong ba gia tộc tài phiệt hàng đầu Hoa Quốc, cùng với Nguyên gia và Triệu gia đứng đầu thị trường.

Anh có một người anh trai hơn mười tuổi tên là Phong Tiêu.

Vì tài năng kinh doanh xuất sắc, Phong Đường rất được cha mình yêu thương. Nhưng chính điều đó khiến Phong Tiêu lo ngại em trai sẽ tranh giành quyền thừa kế.

Năm Phong Đường mười bảy tuổi, Phong Tiêu đã bí mật đưa anh “gửi gắm” cho đương chủ Triệu thị - Triệu Quyền.

Triệu Quyền nổi tiếng là kẻ cuồng sắc - đặc biệt là nam sinh mười bảy, mười tám tuổi, số người bị anh ta “chơi đùa” không dưới một trăm.

Rõ ràng, Phong Tiêu không định để em trai sống sót quay về.

Trong lúc chạy trốn khỏi đó, Phong Đường vô tình gặp nam chính Trần Lập Ngôn - khi ấy chỉ là một kẻ vô dụng.

Vì Phong Đường thường xuyên giành giật "spotlight" của nam chính trong trường nên Trần Lập Ngôn không những không giúp, còn cố tình cản đường, khiến anh mất cơ hội trốn thoát.

Cuối cùng, Phong Đường bị tra tấn đến mức chỉ còn nửa mạng sống.

Sau đó, anh hắc hóa, gây ra một cuộc khủng hoảng tài chính khiến xã hội chao đảo - đây cũng là phép thử cuối cùng để nam chính “vượt khó” mà trở thành tài phiệt hàng đầu.

Còn Phong Đường thì trở thành đại phản diện số một trong cốt truyện.

“Chủ nhân, nếu ngăn chặn phản diện hắc hóa, người sẽ nhận được quà thưởng từ thế giới này!” Đoàn Đoàn vui vẻ nói.

Cuộc khủng hoảng do Phong Đường gây ra từng khiến hàng loạt người thất nghiệp, phá sản, không ít người còn chọn cách tự sát.

“Ta biết rồi.”

Tội nghiệp thật...

“Mảnh Thần hồn đã hòa nhập vào linh hồn của cậu ấy... Làm sao lấy lại được đây?”

Ánh mắt Hàn Tẫn lóe lên tia kỳ dị.

Dù sao cũng là Thần hồn của cô, tuyệt đối không thể để hòa vào ai khác.