“Ừ.”
Hàn Tẫn nhẹ nhàng xoa đầu Đoàn Đoàn, thản nhiên nói: “Đi thôi.”
Vừa dứt lời, theo sau tiếng trong trẻo của Đoàn Đoàn, nàng liền xuyên đến một không gian khác.
Đó là một căn phòng rộng rãi, bên trong có chiếc giường lớn dài tới hai mét, bàn trang điểm xinh xắn, bàn học và tủ sách đầy đủ tiện nghi.
Căn phòng nằm ở tầng hai. Qua khung cửa sổ lớn có thể nhìn xuống bể bơi rộng bên dưới, dễ dàng nhận ra đây là nhà của một gia đình khá giả.
Không gian chủ đạo là màu xanh lam, tạo cảm giác tươi mát và sạch sẽ. Trên bàn học - vốn để học hành - lại bày la liệt các món mỹ phẩm cao cấp.
Trong gương hiện lên hình ảnh một cô gái có mái tóc đen mềm mượt dài đến vai, không quá ngắn cũng chẳng quá dài. Đôi mắt to tròn đen láy, sống mũi nhỏ nhắn, môi hồng hào, gương mặt xinh xắn, đường nét tinh tế. Nhờ khí chất vốn có của Hàn Tẫn mà nhìn cô trông càng thêm thanh cao, kiêu kỳ.
“Chủ nhân, ta sẽ truyền ký ức cho người!” Đoàn Đoàn vui vẻ nói.
“Ừ.” Hàn Tẫn gật đầu, giọng hờ hững.
Người được xem là con cưng của vận mệnh ở thế giới này tên là Trần Lập Ngôn, hotboy của trường Trung học Trường Lâm.
Năm cuối cấp, nhờ sự giúp đỡ của nữ chính Mộc Lam - người mang vận mệnh may mắn - anh ta đã “cải tà quy chính”.
Sau khi tốt nghiệp, Trần Lập Ngôn thành lập công ty, trở thành ông trùm tài chính, rồi kết hôn và sinh con với nữ chính.
Nguyên chủ của cơ thể này là Nguyên Hàn Tẫn, tiểu thư danh giá của tập đoàn Nguyên thị.
Ông nội Nguyên là biểu tượng lão thành của Hoa Quốc. Con trai cả làm trong cơ quan Nhà nước - cũng chính là chú của nguyên chủ. Con út - ba của nguyên chủ - là người gây dựng nên tập đoàn Nguyên thị từ hai bàn tay trắng.
Chú cô cả đời không lập gia đình, Nguyên Hàn Tẫn là cháu gái duy nhất trong nhà.
Mẹ Nguyên sinh hai con trai, đến lần thứ ba mới sinh được con gái, thế nên cả nhà đều thương cô như báu vật.
May mắn là dù được cưng chiều, cô vẫn ngoan ngoãn và biết điều.
Anh cả Nguyên Hàn Quỳnh hơn cô năm tuổi, mới tiếp quản công ty một năm đã giúp tập đoàn bước lên tầm cao mới.
Anh hai Nguyên Hàn Lục là họa sĩ nổi tiếng trong nước.
Tóm lại, đây là một gia đình đại gia đúng nghĩa.
Nguyên chủ hầu như không tiếp xúc nhiều với nam nữ chính, chỉ từng giúp Mộc Lam một lần khi cô ta bị bắt nạt. Nhưng sau khi tận mắt chứng kiến tình yêu ngọt ngào giữa hai người, cộng thêm việc không có ai khiến cô rung động, cô chọn cách sống độc thân, tận hưởng tự do.
Lúc tiếp nhận ký ức xa lạ, Hàn Tẫn xoa nhẹ trán, hơi đau đầu rồi đây.
“Chủ nhân đã mượn thân xác người ta thì phải giúp người ta hoàn thành tâm nguyện chứ!” Đoàn Đoàn vừa nói vừa làm nũng.
“Được rồi. Giờ làm sao để tìm được các mảnh Thần hồn?” Hàn Tẫn hỏi.
“Ta cũng không biết... Nhưng mà tới gần rồi sẽ cảm nhận được thôi!” Đoàn Đoàn đáp có phần lúng túng.
“Ừ.” Hàn Tẫn nhướng mày. Cô thật sự không hiểu sao mình lại có một con thú cưng ngốc đến vậy.
“Nhiệm vụ của nguyên chủ là tìm được tình yêu ngọt ngào, để ba mẹ khỏi phải lo lắng.”
Cả đời nguyên chủ không lập gia đình, ba mẹ lo cho cô mãi đến lúc nhắm mắt.
“Chuyện đó... tính sau đi.”
Nếu là hắn...
Cũng không phải là không thể.
Ngày mai là ngày nhập học, bắt đầu năm học lớp 12.
Trước đây, nguyên chủ học ở một trường tư thục danh tiếng, nơi quy tụ toàn con nhà giàu, nhưng cô không thích môi trường đó nên đòi chuyển sang trường Trung học Trường Lâm - một trường công lập trọng điểm của thành phố.
Vốn quen được nuông chiều từ nhỏ nên cô nói muốn chuyển là chuyển ngay.
“Tiểu thư, ông bà chủ vừa về rồi.” Dì Triệu dịu dàng nói.
“Vâng, cháu xuống ngay.”
Ba mẹ Nguyên vừa đi dự tiệc về.
“Con gái yêu của ba, giờ này còn chưa ăn cơm à? Đói không con?”
Mẹ Nguyên bước nhanh đến, ánh mắt đầy yêu thương, định ôm con gái.
Nhưng Hàn Tẫn nghiêng người tránh đi.
Mẹ Nguyên ôm hụt, nét mặt thoáng buồn, con gái lớn rồi, chẳng còn cho ôm như trước nữa.
“Con ăn bây giờ đây ạ.” Hàn Tẫn khẽ nói.