Sau khi đi ra khỏi nhà vệ sinh, Hạ Uyển đã thay một bộ đồng phục mới. Cô đi đến bồn rửa tay mở vòi nước, lại sơ ý chạm đến vết thương, Hạ Uyển khẽ rên nhẹ vì đau rát. Cả hai lòng bàn tay chi chít là những vết rạch nham nhở sưng tấy còn đỏ ửng, tưởng chừng những mảnh vỡ thủy tinh nhỏ bé kia vô hại nhưng không ngờ cũng có thể làm tổn thương đến con người.
Nghĩ đến chuyện ban nãy cùng với khuôn mặt tức giận của Lôi Dật Phong, Hạ Uyển không khỏi lạnh sóng lưng. Cũng may Lệ Phi đến kịp thời, nếu không cô không biết mình sẽ xảy ra chuyện gì nữa.
Hạ Uyển chống tay nhìn bản thân trong gương, cố gắng cong môi để nở một nụ cười động viên, nhưng lại cảm thấy khó coi vô cùng. Cô nhắm mắt cúi gầm mặt, toàn thân như được bao phủ bởi một sự tủi thân vô hình.
Hạ Uyển không đành lòng đối xử với bản thân mình như vậy. Trong những lần đối diện với một khó khăn nan giải, tâm trí lại nhớ đến khuôn mặt của một người con trai, nét mặt thư sinh, hiền lành cùng với nụ cười như tỏa ra ánh nắng mùa thu.
Nghĩ đến lại khiến trái tim Hạ Uyển đau nhói, co thắt lại.
Đôi mắt ươn ướt lấp đầy một màn sương mỏng, một giọt, rồi từng giọt nước không màu thi nhau rơi xuống. Cô ôm mặt cúi đầu khóc nức nở thành tiếng, giọng nói như thì thầm với chính bản thân mình:
"A Tường... Em không thể... Em không thể để mình bị tổn thương, anh sẽ đau lòng lắm... có phải không?"
Sợ người khác đột nhiên bước vào trông thấy bộ dạng chật vật của mình, Hạ Uyển cố gắng gạt đi những giọt nước mắt, tiếp tục xả nước rửa mặt sạch sẽ, tiếng nấc nghẹn cũng gắng kìm lại.
Điện thoại trong túi xách reo lên, nhìn thấy cái tên trên màn hình, Hạ Uyển trấn giữ tinh thần, cô khịt khịt mũi rồi đưa điện thoại lên tai.
Còn chưa kịp nói gì liền nghe thấy giọng nói quen thuộc bên đầu dây:
~"Tại sao hôm qua không nghe máy?"
Hạ Uyển vội vàng trả lời:
"Điện thoại hết pin, em cũng chưa có thời gian gọi lại cho chị. Chuyện đó... chị còn giận em chứ?"
~"..."
Đầu dây bên kia im lặng không nói gì rồi cúp máy, Hạ Uyển gọi lại thì không thể liên lạc được, cô đành thở dài một hơi rồi cất điện thoại vào lại túi xách.
Trong phòng trang điểm tấp nập người người bận bịu. Bây giờ đã là 9 giờ tối, là thời điểm khách rất đông, vũ công thì đang thay trang phục mới chuẩn bị cho tiết mục tiếp theo, có một số thì ngồi dặm thêm phấn thoa thêm son, một số thì đứng tán dóc chuyện một cái shop hiệu nào đó đã về mẫu mã mới, hoặc bàn chuyện đầu tuần sau xin nghỉ phép để về quê,...
Hạ Uyển mở cửa bước vào, cô lướt nhìn sơ qua thì trông thấy Châu Oanh đang nằm dài trên bàn trang điểm. Cô nàng có vẻ rất mệt mỏi, không biết vì sao cô ấy còn ở đây mà không đi làm việc, nếu lỡ như để tú bà phát hiện hoặc có nhân viên khác trông thấy mà mách lẻo, e rằng Châu Oanh sẽ bị kiểm điểm mất.
Người ở đây chia 5 chia 7 rất nhiều, phe nào mạnh thì chơi với nhau, nịnh bợ quản lý để được đối đãi tốt, phe yếu hơn thì thường xuyên bị bắt nạt, luôn lẩn tránh hoặc chỉ biết cúi đầu nghe những lời lẽ chế giễu, tự cao của kẻ trên mình.
Họ luôn tìm cách đấu đá hạ bệ đối phương.
Hạ Uyển đi đến xem tình hình cũng như muốn hỏi thăm Châu Oanh, nhưng thấy cô ấy đang nhắm mắt ngủ, có lẽ do mệt mỏi nên cô nàng mới thϊếp một giấc ngon lành đến thế, vì vậy Hạ Uyển không đành lòng làm phiền cô ấy, bèn trở về chỗ của mình ngồi xuống.
Lý Vũ mở cửa bước vào với vẻ mặt đầy hãnh diện, trên người đã diện một bộ trang phục mới màu xanh biển đậm lấp lánh, chân váy khoét cao để lộ đôi chân thon gọn, cổ áo trễ vai hiện rõ xương quai xanh khiêu gợi, lớp trang điểm trên khuôn mặt rất cầu kì không khác gì đại minh tinh đang đi dự một sự kiện lớn.
Tiểu Trúc đang hóa trang dang dở, cô ta trông thấy Lý Vũ lập tức liền đứng dậy:
"Chị Lý hôm nay xinh thế, có phải có hẹn với ai không?"
Lý Vũ nghe thấy có người khen mình thì liền tỏ thái độ. Cô ta khoanh tay tựa vào bàn, vuốt nhẹ mái tóc xoăn lọn, môi hé nở nụ cười:
"Đi ăn tối cùng với Chung thiếu."
Có vài tiếng ồ lên thích thú, Tiểu Trúc (người hay đi theo sau nịnh bợ Lý Vũ) đi đến bên cạnh giở giọng xu nịnh:
"Ban nãy em thấy chị vào phòng tiếp rượu của Chung thiếu, ngài ấy hình như đã sa vào lưới tình của chị rồi."
Người khác lên tiếng:
"Chắc là vậy rồi, chị Lý xinh đẹp như vậy, người khác nhìn vào còn say đắm huống chi là Chung thiếu, một người vừa đẹp trai lại vừa giàu có..."
Lý Vũ cười thẹn thùng:
"Các cô thật là... Tôi xinh đẹp đến thế ư? Nhưng trình độ của tôi còn kém lắm, làm sao hơn được người nào đó được Lôi thiếu để mắt đến."
Tiểu Trúc ngây ngô hỏi:
"Ai thế? Thái Tiểu Phương sao?"
Người khác thêm vào:
"Ôi~! Thái Tiểu Phương cô ta rất biết cách dụ dỗ đàn ông, đã ở cạnh Lôi thiếu gần một tháng nay rồi, ngày nào bắt gặp cô ta đều tỏ thái độ rất phách lối. Mới vào làm chưa bao lâu đã được lọt vào mắt xanh của ngài, nghĩ mà thật đáng tiếc..."
Cô gái khác tỏ ý chê bai người kia:
"Cô đừng chê bai người ta như thế? Chẳng qua Thái Tiểu Phương là gái trong trắng chưa ai đυ.ng vào, cô không biết Lôi thiếu chỉ ngủ với gái trinh thôi sao? Cô đâu phải gái trinh..."
"Tôi thấy sao thì nói vậy thôi, cô nói tôi cô cũng có khác gì?"
"Cô..."
Lý Vũ tỏ vẻ đau đầu, cô ta xoa xoa thái dương, gằn giọng:
"Đủ rồi! Thái Tiểu Phương thì có là gì, tôi đang nói đến người khác..."
Tiểu Trúc tròn xoe mắt hỏi:
"Ai vậy chị Lý? Hộp đêm chúng ta mới có thêm nhân viên mới được Lôi thiếu để mắt đến sao? Sao chúng em không biết?"
Lý Vũ gật đầu, ánh mắt nhìn về hướng Hạ Uyển đang ở kia, cô đang tập trung thoa son trước gương. Cảm thấy khó chịu như có một cái gai trong mắt, Lý Vũ nhếch khóe môi, hất cằm về phía Hạ Uyển:
"Thì cái người trong buổi đấu giá tối hôm qua được Lôi thiếu mua với cái giá 500 vạn đấy, chính là cô ta!"