Lôi Dật Phong lại tiếp tục thói quen lười nhác ngã lưng ra ghế, tay kéo cà vạt, anh cất giọng mệt mỏi tỏ vẻ chán chường:
"Bàn tiếp chuyện khi nãy đi!"
Từ nãy đến giờ hai người đàn ông ngồi đối diện đã chứng kiến hết tất cả, lưng cũng toát mồ hôi ướt cả áo. Người A khúm núm lên tiếng:
"Lôi thiếu, mong ngài bớt giận, chúng tôi đã chuẩn bị những tài liệu liên quan ở đây, mong ngài xem xét kỹ. Về phần vũ trường "PT", nhờ có ngài đứng ra giúp đỡ, nếu không e là... Chúng tôi thật sự biết ơn ngài!"
Hai người đàn ông kia thẳng lưng cúi đầu trước Lôi Dật Phong, thấy hắn vẫn không mảy may để ý, người kia ấp úng tiếp lời:
"Chúng tôi cũng là do sơ suất. Ngài cũng biết, Huỳnh Chiếu là người bảo dưỡng hộp đêm "PT" bấy lâu nay, nhưng đột nhiên đầu tháng 5 lão ta đòi tăng thuế, chúng tôi đã cố gắng nhẫn nhịn thuận theo vài tháng xem sao, thật không ngờ đến nay lão ta lại nổi hứng thay đổi ý định muốn thâu tóm cả hộp đêm, chúng tôi đã phản kháng, quyết định không hợp tác nữa thì lão ta âm thầm tiếp tay cho cảnh sát điều tra. Lôi thiếu, chỉ cần ngài đứng ra giúp đỡ, lão Huỳnh tự giác sẽ rút lui, lão sẽ không làm khó chúng tôi nữa..."
Lôi Dật Phong nhấp một ít rượu rồi giơ ly rượu trước mắt nhìn, phảng phất trong ly rượu là hình ảnh Hạ Uyển ngồi kia, khuôn mặt không một chút biến sắc. Yên lặng đến như vậy, trong lòng chắc là đang rất sợ hãi. Kỳ thực lại không qua mắt được anh, nhưng dù sao lần đầu tiên gặp mặt anh đã đánh giá cao người con gái này che giấu cảm xúc của chính mình rất tốt.
Lôi Dật Phong còn đang rất nóng lòng muốn biết thêm khuôn mặt điềm tĩnh này còn thể hiện thêm cảm xúc gì nữa, như: buồn, vui, sự sợ hãi, tuyệt vọng,... hay thậm chí là lúc đê mê khi làm t-ình chẳng hạn.
Nhưng anh không vội...
Lôi Dật Phong hỏi lại hai người đối diện:
"Dựa vào đâu các người cho rằng lão ta sẽ không làm khó các người nữa."
Người B vội đáp:
"Lôi thiếu, ở thành phố Y này, ngài là người nắm giữ quyền lực nhất. Chúng tôi biết rất rõ điều đó. Lão Huỳnh, lão ta rất sợ ngài..."
Nghe đến đây, Lôi Dật Phong nhếch mép cười khẩy một tiếng:
"Được!"
Không ngờ anh lại chấp nhận nhanh như vậy, hai người đàn ông đối diện liền lộ vẻ mặt mừng rỡ.
Thái Tiểu Phương nhìn thấy tâm trạng của Lôi Dật Phong có vẻ đã tốt hơn, vì thế được nước lấn tới mà sà nhanh vào lòng anh. Khóe môi mỉm cười nhẹ như biểu thị sự chiến thắng, nàng ôm lấy cánh tay của Lôi Dật Phong, bầu ngực áp sát vào cánh tay săn chắc của anh, chân bắt chéo lộ ra bờ mông trắng nõn, đàn ông nhìn vào cảnh tượng này chỉ có nước muốn vồ vập lấy.
Lôi Dật Phong cũng thuận theo ôm nữ nhân vào lòng, khuôn mặt anh áp sát hôn lên từng tấc da thịt trắng nõn nà, mơn trớn từ cổ rồi đến trước ngực, bàn tay không do dự mà vén luôn chiếc váy ngắn lên cao hơn, trực tiếp nắn bóp cặp mông tròn trịa. Không lâu sau đó, bàn tay lại di dần xuống phía dưới. Ánh mắt Lôi Dật Phong từ đầu luôn dõi theo mọi cử chỉ của Hạ Uyển ngồi kia, thấy cô đang bất động lại để ý đến anh, anh lập tức di dời ngón tay giữa như cố ý chạm vào "khe suối tiên", làm cho Thái Tiểu Phương không kịp trở tay, cơ thể người con gái khẽ rung lên nhè nhẹ.
Hạ Uyển trông thấy cảnh tượng trước mắt cũng phải đỏ mặt, cô ngại ngùng vội vàng cúi đầu.
Chứng kiến những cảnh nóng bỏng không thể kiểm soát như vậy đối với tất cả nhân viên phục vụ ở đây cũng là lẽ thường tình. Cô nghĩ mình cũng nên tập quen dần với công việc.
Lôi Dật Phong dường như đã chơi chán, anh hơi đẩy nữ nhân trong lòng ra, phẩy phẩy tay ra hiệu. Hai người đàn ông thấy thế vội vàng đứng lên, không ngừng cúi đầu cảm ơn anh rối rít rồi mới ra về. Sau khi cánh cửa phòng đóng lại, Thái Tiểu Phương lại sà tới người đàn ông:
"Lôi thiếu..."
"Bọn họ đều đã đi rồi, cô còn ở đây làm gì nữa?"
"Em..." Thái Tiểu Phương nở một nụ cười đầy gượng gạo:
"Em ở đây phục vụ anh, ban nãy anh đã trêu đùa người ta... Nơi này... đã có cảm giác rồi." Nói đến đây, Thái Tiểu Phương vén dần tà váy lên cao, đôi mắt mê hoặc thăm dò người đàn ông.
"Mất hứng rồi!"
Lôi Dật Phong uống cạn ly rượu rồi lại rót thêm vào ly, giọng nói bắt đầu mất kiểm soát:
"Đợi tôi tiễn sao?"
Lời nói mang tính sát thương như thế, Thái Tiểu Phương không dám nói thêm lời nào nữa, bèn đứng dậy rời đi với vẻ mặt bất mãn.
Người đàn ông này vung tiền như rác, nổi tiếng là hào phóng, nếu như nói hắn là mẫu người đàn ông lý tưởng của các cô gái để họ dựa dẫm vào thì không nên xét theo vẻ bề ngoài. Bên trong tính khí lại rất thất thường, nếu như làm phật ý hắn, Thái Tiểu Phương không dám đoán đến kết cục của mình nhận được sẽ ra sao.
Thái Tiểu Phương đi ngang qua Hạ Uyển, cô không quên dán cặp mắt lên người con gái ngồi kia, bất chợt như nghĩ ra một điều gì đó có vẻ rất thú vị, đôi môi đỏ thẫm liền cong lên một nét đầy quyến rũ, sau đó trực tiếp mở cửa phòng bước ra ngoài.
Trải qua vài phút đồng hồ, căn phòng bắt đầu dần im lặng đến đáng sợ. Thanh âm lanh lảnh của tiếng rót rượu thỉnh thoảng lại vang đến làm cho con người trở nên nhạy cảm, tựa như lúc đang mài dao sắc nhọn vậy, khiến da gà nổi lên, lông tơ dựng đứng.
Hơi lạnh từ máy điều hòa phả vào người, Hạ Uyển rùng mình một cái. Cô ngồi thất thần nhìn Lôi Dật Phong, anh hết ly này rồi đến ly khác liên tục nốc cạn, nếu cứ tiếp tục như vậy, cô không chắc anh sẽ còn tỉnh táo.
Người đàn ông kia say bí tỉ thì càng tốt, như vậy Hạ Uyển có thể hoàn thành công việc tiếp rượu đầu tiên ngày hôm nay.
Như nghe thấy tiếng lòng của người con gái, Lôi Dật Phong cau mày đặt bình rượu xuống bàn một cách đầy thô lỗ.
Hạ Uyển giật cả mình, cô nhìn người đàn ông rồi nhìn bình rượu trong tay anh, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến như thế nào cô lại đi hỏi hắn:
"Anh cần thêm rượu sao?"
Lôi Dật Phong liếʍ khóe miệng còn đọng lại những giọt rượu đỏ nhìn sơ qua cứ tưởng là máu tươi, anh hỏi ngược lại:
"Cô muốn chuốc say tôi sao?"
Hạ Uyển như bị anh nhìn thấu tâm can, cô nhanh chóng chuyển đề tài:
"Cái đó... tôi có thể từ chối cuộc giao dịch này có được không?"
"Cô nói thử xem..."
Nữ nhân bên ngoài còn phải xếp hàng dài chờ tới lượt lên giường với anh, còn cô lại đắn đo do dự.
Nực cười...
Chân mày trái của Lôi Dật Phong nhếch lên tỏ vẻ nghi ngờ. Anh chậm rãi quan sát khuôn mặt trang điểm qua loa có chút buồn cười của cô, dường như rất thích thú trước lời đề nghị này của Hạ Uyển.
Đợi mãi chẳng thấy người con gái trả lời, Lôi Dật Phong chán nản thở dài một hơi. Anh không nhanh không chậm cầm lấy ly rượu trên bàn, lắc lư ly rượu trong tay, lại xoay qua xoay lại nhìn ngắm chất lỏng đỏ tươi như máu.
Đáy mắt Lôi Dật Phong tràn ngập sự lạnh lẽo, toàn thân anh tỏa ra luồng khí lạnh đến đáng sợ. Lôi Dật Phong toang đưa ly rượu đến bên môi nhưng sau đó bất chợt dừng lại, giây tiếp theo anh không chần chờ vung tay đập bể ly rượu trước mặt Hạ Uyển làm cô không kịp trở mình né tránh. Một lần nữa cơ thể cô lại ướt đẫm và nồng nặc mùi rượu xộc thẳng vào mũi, mùi hương càng lúc càng rõ đậm.
"Cút!"
Lôi Dật Phong quát lớn khiến Hạ Uyển phải khϊếp sợ, cô nhanh chóng ngồi dậy nhưng vì quên mất bản thân đã quỳ với cái tư thế này khá lâu, nên khi cô đứng lên liền mất đà mà ngã xuống, trước mặt vương vãi là rượu cùng với những mảnh vỡ thủy tinh. Lòng bàn tay truyền đến cảm giác đau rát, cô không cẩn thận bị chảy máu.
Cốc... Cốc...
Có tiếng gõ cửa, Hạ Uyển theo đó nhìn sang thì thấy Lệ Phi đang tò mò ngó vào bên trong, trông thấy bộ dạng của Hạ Uyển ngồi đó, bà ta không khỏi há hốc mồm. Hạ Uyển hướng về phía tú bà như cầu cứu, sau đó len lén nhìn Lôi Dật Phong ngồi kia với khuôn mặt u ám đầy dữ tợn, cuối cùng lấy hết can đảm đi về phía Lệ Phi.
Tú bà kéo cô đến gần mình, sau đó nói với Lôi Dật Phong:
"Lôi thiếu, xin ngài bớt nóng giận, tôi sẽ bảo phục vụ đến dọn dẹp sạch sẽ ngay..."
Hạ Uyển đứng bên cạnh cũng bị dọa cho sợ, cô thật sự không muốn tiếp tục ở đây nữa, đôi bàn tay bê bết, nhớt nhát bất chợt nắm lấy cánh tay tú bà làm bà ta giật thót tim. Hạ Uyển muốn giải thích gì đó thì một giọng nói đằng sau lên tiếng:
"Cô ấy bị thương rồi, đưa cô ấy đi xử lí vết thương đi!"
Sở Triều không biết từ đâu xuất hiện bất thình lình phía sau Hạ Uyển. Anh lướt qua hai người đi vào phòng rồi đóng cửa lại. Tú bà thấy tình hình đã được giải vây, bèn nhanh chân kéo Hạ Uyển rời khỏi.
Nhìn thấy bộ dạng chật vật của Hạ Uyển, Sở Triều không khỏi đặt ra nghi vấn. Anh đứng trước mặt Lôi Dật Phong, kế bên là một bãi chiến trường chưa được dọn dẹp, những mảnh vỡ thủy tinh xen lẫn màu đỏ tươi không rõ là rượu hay máu, đoán được cảnh tượng vừa diễn ra trong căn phòng này hẳn là rất khốc liệt.
Lôi Dật Phong một khi đã tức giận thì cái hộp đêm này sẽ giống như ly rượu thủy tinh kia, vỡ vụn tanh bành.
"Bên vũ trường đã được sắp xếp ổn thỏa, Thời Phi cũng đứng ra trợ giúp nên giải quyết rất nhanh. Kì này Huỳnh Chiếu đã để lỡ mất cơ hội, phần thắng thuộc về chúng ta. Còn hộp đêm này, rất nhanh sẽ không có sự xuất hiện của lão ta ở đây nữa, tôi sẽ lên kế hoạch trừ khử lão."
"Không cần vội."
Lôi Dật Phong tựa lưng nhắm mắt, anh chậm rãi nói:
"Cứ để lão ta tiếp tục vui chơi cho đã, chúng ta chỉ cần ngồi chờ xem mục đích tiếp theo của lão là gì, đến lúc đó "khử" đi cũng không muộn."
Sở Triều gật đầu đồng ý. Lôi Dật Phong dần mở mắt, đáy mắt thoáng qua vẻ cô độc. Anh nhìn những mảnh vỡ thủy tinh dưới nền gạch, thoắt hiện hình ảnh Hạ Uyển cùng với lời nói của cô. Làm gì có chuyện anh đưa ra yêu cầu phải hỏi ý kiến của kẻ khác, còn cô có quyền lấy tư cách gì để kháng cự?
Lôi Dật Phong chậm rãi lên tiếng:
"Cô ta có liên quan gì với hắn?"
Sở Triều nghe thấy thế liền lập tức cảnh giác, anh hoài nghi:
"Cậu muốn điều tra cô gái vừa rồi?"
"Huỳnh Chiếu là người tham vật chất, không phải đơn giản hắn lại bỏ ra số tiền gấp đôi để đặt cược cô ta, phải có nguyên nhân."
"..."
Ở hộp đêm này, Lôi Dật Phong là một người như thế nào không ai là không biết. Anh nghĩ... có lẽ phải dạy dỗ người con gái này một bài học.
"Điều tra lí lịch của cô ta!"
Sở Triều gật đầu rồi rời khỏi. Lôi Dật Phong còn lại một mình trong phòng, anh chậm rãi lấy điện thoại ra gọi vào một số trong danh bạ. Đầu dây bên kia rất nhanh đã bắt máy, giọng nói ấp úng:
"Lôi thiếu... Ngài có điều chi căn dặn ạ?"