Chương 6: Tiếp Rượu

Hạ Uyển cũng không bận tâm nhiều, đã đến giờ làm việc, nếu còn chần chừ e rằng ông chủ (*) sẽ đuổi việc cô mất.

(*Chủ hộp đêm "A Mã", rất ít khi có mặt tại quán trừ khi có công việc, mọi việc đều do tú bà Lệ Phi sắp xếp.)

Hạ Uyển đi đến quầy bar lại bắt gặp Lý Vũ. Vừa chạm mặt cách đây không lâu, lòng vẫn chưa dứt phiền toái, cô vốn có ý tạm thời lánh mặt nhưng không ngờ bị cô ta phát giác rồi kêu lại:

"Đi đâu đó, không đi làm việc sao?"

Thì vốn Hạ Uyển đang đi tìm công việc để làm đây, cô ta còn gọi cô lại làm gì? Thật ra thì cô muốn tìm chỗ nào đó lánh đi một lúc, nghĩ rằng mình nên hạn chế tiếp xúc với Lý Vũ, biết đâu cũng bớt sinh chuyện phiền toái hơn.

Lý Vũ một tay bê khay rượu nặng trịch, tay kia lấy khay rượu khác đưa đến đặt lên tay Hạ Uyển, còn cười với cô:

"Làm việc thôi, nhanh chân lên kẻo khách hàng nổi giận đấy, khéo lại bị má Lệ trách mắng."

Đợi Lý Vũ lướt qua mình, Hạ Uyển mới thở dài một hơi. Cứ nghĩ cô ta lại tìm cách khıêυ khí©h, không gây chuyện gì cũng tốt rồi.

Hạ Uyển quay lại công việc, cô đi đến tìm số hiệu chai rượu có trong tờ hóa đơn, thêm một ít trái cây tươi đã được nhân viên quầy chế biến để sẵn trong tủ lạnh, rồi gắp thêm đá viên bỏ vào một cái xô nhỏ. Trình Hữu đứng trong quầy thông thả chống cằm nhìn Lý Vũ và Hạ Uyển thủ thỉ gì đó trước mắt, anh vốn đã quan sát Hạ Uyển từ nãy giờ, thấy cô vẫn không có gì khác thường so với tối hôm qua, nên mang khuôn mặt chứa đầy nghi vấn đi đến bên cạnh Hạ Uyển. Anh rất muốn bắt chuyện với cô nhưng lại thôi, cuối cùng thấy cô chuẩn bị rời khỏi, anh mới vội lên tiếng:

"Uyển Uyển, chuyện đó... hôm qua em vẫn ổn chứ?"

Hạ Uyển bình thản trả lời:

"Em ổn."

Trình Hữu hạ giọng quan tâm:

"Huỳnh lão đại... lão ta có gây khó dễ với em không?"

"Huỳnh lão đại?"

Cô nghiêng đầu khó hiểu:

"Không phải ông ta."

"Sao chứ?"

Trình Hữu giật mình, anh nghi hoặc:

"Suốt buổi diễn anh đều quan sát xung quanh xem ai là người đặt cược, cũng chỉ thấy có vài người khách bình thường... Huỳnh lão đại luôn giữ ở mức cao nhất, không phải ông ta thì là ai?"

Hạ Uyển thở dài:

"Ngay cả anh còn không biết. Là Lôi Dật Phong."

Nghe đến cái tên Lôi Dật Phong, Trình Hữu đờ người đi hẳn, ánh mắt anh bất giác di chuyển đến khay rượu cô cầm trên tay, miệng muốn nói điều gì đó nhưng cứ lắp bắp không phát ra âm thanh nào. Nhận thấy sắc mặt của anh trở nên khác lạ, cô hỏi:

"Anh không sao chứ? Sao lại thẫn thờ ra rồi?"

Trình Hữu lắc đầu, mỉm cười nhẹ nhàng với Hạ Uyển rồi quay đi làm việc. Hạ Uyển cũng chẳng nghĩ nhiều, chắc anh ấy lo lắng cho cô, dù sao ở đây ngoại trừ Châu Oanh còn có Trình Hữu là người đối xử với Hạ Uyển rất tốt, cô cũng không cảm thấy phần nào cô đơn khi làm việc trong môi trường khắc nghiệt ở đây.

Cửa thang máy mở ra, Hạ Uyển theo đó bước ra ngoài. Hành lang quen thuộc mà cô rời đi ban sáng đến giờ vẫn không thoát khỏi cảm giác đề phòng. Cô đi đến phòng 701, chưa kịp đưa tay gõ cửa thì đã có người bước ra.

Là Sở Triều...

Ánh mắt hai người lướt qua nhau nhưng không dừng lại. Cô hơi cúi người né sang một bên nhường đường cho anh. Sở Triều trước khi rời đi có liếc nhìn Hạ Uyển một cái, anh cũng có chút ngạc nhiên khi lần thứ hai gặp lại người con gái hôm qua, cô đã thay đổi diện mạo mới - một nhân viên tiếp rượu.

Hạ Uyển nhìn dãy số được dán trên khay rượu cùng tờ hóa đơn, rồi lại nhìn lên số phòng. Cứ nghĩ là nhầm phòng nhưng hóa ra không phải, sao lại có sự trùng hợp đến như vậy? Hạ Uyển vội hít sâu một hơi đầy căng thẳng, giơ tay gõ cửa, sau đó mới mở cửa đi vào... Đây là quy tắc, chỉ cần gõ cửa rồi đợi, trừ phi người bên trong không yêu cầu gì thì có thể bước vào.

Ban nãy nhìn thấy Sở Triều cô đã ngầm đoán trước được Lôi Dật Phong sẽ ở đây. Đúng vậy, anh ta đang dựa lưng vào ghế nhắm mắt thư giãn, kế bên còn có người con gái đang vùi vào lòng anh mân mê cúc áo ở ngực.

Hạ Uyển tiến lại gần mới chợt nhận ra đó chính là cô gái cô gặp sáng nay khi tỉnh dậy trong phòng ngủ.

Lần này cô gặp họa rồi...

Thấy Hạ Uyển bước vào, Thái Tiểu Phương trong lòng Lôi Dật Phong nhìn không rời mắt, giây sau nhận ra người con gái kia, đôi lông mày sắc bén không khỏi nhíu lại.

Hạ Uyển quỳ gối để khay rượu trên bàn, cô gắp đá bỏ vào ly, rồi khui rượu. Động tác đã không còn lúng túng như mấy lần trước, có lẽ cô đã quen dần với công việc này rồi.

"Lôi thiếu, toàn bộ giấy tờ có liên quan tôi đã chuẩn bị đủ."

Ghế đối diện có hai người đàn ông trung niên, một người vội vã mở cặp sách lấy ra một mớ giấy tờ để trên bàn, rồi đẩy về phía trước mặt Lôi Dật Phong. Anh ta còn không thèm cử động người, vẫn điềm nhiên nhắm mắt, trông có vẻ mệt mỏi hơn Hạ Uyển gặp sáng nay thì phải.

Người này cô biết, ông ta là chủ của vũ trường "PT" đã từng xuất hiện trên vô tuyến (tạm gọi là A), người còn lại thì không rõ (B). Hộp đêm "PT" đang bị phong tỏa, chẳng biết vì lí do gì hai người họ xuất hiện ở đây.

Lôi Dật Phong mở mắt, nhìn sơ qua trông thấy Hạ Uyển ngồi đó tiếp rượu thì không khỏi cau mày nhẹ. Chốc lát anh liền thay đổi sắc mặt, thảnh thơi vơ lấy chiếc hộp quẹt trên bàn trêu đùa trong tay, tay còn lại vòng qua vai người phụ nữ bên cạnh ôm vào lòng. Thái Tiểu Phương nhìn thấy nam nhân thoải mái như vậy, lòng không khỏi mừng thầm, càng rúc vào lòng anh chặt hơn.

Nữ nhân hướng đến Hạ Uyển ra lệnh:

"Đưa tôi một ly, không cần bỏ đá."

Hạ Uyển cúi người đưa rượu đến, Thái Tiểu Phương không nhanh không chậm đón nhận ly rượu, đáy mắt lóe lên một tia sáng.

"Á! Cô..." Thái Tiểu Phương giả vờ hoảng sợ, ly rượu trên tay đột nhiên rớt xuống đổ hết vào người Hạ Uyển.

Rõ ràng là cô ta đã cầm lấy ly rượu nhưng chưa tới nửa giây liền buông tay, một sự cố tình có sắp đặt.

Người đàn bà này đang trả thù cô sao? Hạ Uyển ráng nuốt cục tức vào bụng.

Chiều lòng, nhẫn nhịn với khách hàng là nguyên tắc đầu tiên phải học thuộc khi bước chân vào đây, thứ hai là giữ tinh thần của mình bình tĩnh nhất có thể, và cuối cùng là câu nói:

"Xin lỗi cô, mong cô thông cảm cho sự bất cẩn vừa rồi. Tôi sẽ rót lại một ly khác."

Lần này Hạ Uyển rút kinh nghiệm, chậm rãi đặt ly rượu trên bàn cho cô ta, nghĩ thầm ly rượu này sẽ không tự nhiên mà đổ lần thứ hai đó chứ?

Thái Tiểu Phương ngắm nhìn bộ dạng người con gái đang chật vật với đống chất lỏng loang lổ trên y phục thì không khỏi hả dạ. Cô nhoẻn miệng lười biếng cầm lấy ly rượu nhấp một ngụm. Thật phản cảm, trong mắt nữ nhân chỉ toàn là sự chế giễu.

Váy ngắn đen, sơ mi trắng của Hạ Uyển đã thấm đẫm màu đỏ tươi, cảnh xuân cũng bị lộ rõ. Nhìn người con gái đang khó khăn cúi người lau dọn sàn nhà bị bẩn, Thái Tiểu Phương như được sân lấn tới, cô ta lớn giọng trách mắng Hạ Uyển:

"Ôi trời, sao cô lại vụn về đến vậy, ngày đầu đi làm có phải hay không? Thật bực mình! Một nơi sang trọng như vậy mà lại để một nhân viên không có kinh nghiệm phục vụ, thật đáng chê trách! Cô còn không chịu cút ra ngoài? Người đâu, đổi nhân viên phục vụ khác đi chứ?"

Từ lúc bước vào, Hạ Uyển như một cái gai trong mắt Thái Tiểu Phương vậy. Bản thân cô không ngu ngốc đến nỗi không rõ nguyên nhân vì sao sáng nay bắt gặp Hạ Uyển trong phòng ngủ.

Chẳng lẽ còn vì lí do nào khác hay sao?

Đây là tầng 7, nơi cao nhất và cũng là nơi sang trọng nhất của hộp đêm "A Mã", ngoại trừ người có quyền lực bao trọn cả chỗ này, ai cũng không được phép đặt chân đến khi không có nghĩa vụ công việc.

"Bớt ồn ào đi!"

Lôi Dật Phong lúc bấy giờ mới lên tiếng. Thái Tiểu Phương khó hiểu nhìn anh, cô tiến đến ôm cánh tay anh mà nũng nịu:

"Lôi thiếu, cô ta thật vụng về. Anh xem, váy em cũng dính cả bẩn thế này..."

Nói rồi Thái Tiểu Phương từ từ vén váy cao hơn bắp đùi một chút, cô cố ý muốn khiêu gợi anh nhưng Lôi Dật Phong vốn từ đầu đã không thèm nhìn cô ta, chỉ nhìn vào Hạ Uyển, nơi cảnh xuân thoắt ẩn thoắt hiện...

Thái Tiểu Phương ra sức lấy lòng nam nhân kia, bộ ngực đã ve vãn chạm đến bắp tay rắn chắc:

"Lôi thiếu..."

"Không vừa mắt thì cởi đồ vứt đi!"

Lôi Dật Phong hất tay khiến cả người Thái Tiểu Phương phải chao đảo. Không ngờ anh lại tức giận như thế, ban nãy không phải còn ôm ấp nhau hay sao? Cô đưa mắt nhìn sang thì thấy Hạ Uyển lại ngồi yên ngoan ngoãn không động tĩnh, trong lòng lại càng lúc càng tức tối.

Lòng bàn tay Thái Tiểu Phương nắm chặt, Lôi Dật Phong đã tức giận, vì vậy cô rụt người ngồi yên ở đó không dám lên tiếng. Vừa rồi thật xấu hổ, đúng là tự mình chuốc lấy phiền toái.

Rượu đã thấm vào áo len lỏi vào da thịt, Hạ Uyển cảm thấy cơ thể thật dinh dính, hiện giờ cô cũng không thoải mái hơn nữ nhân đang ngồi ở kia là bao.