Chương 5: Ý Tốt Khuyên Bảo

Sau khi Lôi Dật Phong rời đi, tâm trí Hạ Uyển như đang ở chín tầng mây. Cô cứ ngồi ở đó yên lặng một mình nhìn vào khoảng không, lòng dấy lên cảm xúc lo lắng chưa từng có.

Hạ Uyển cứ lặp đi lặp lại câu hỏi trong đầu rằng có nên hay không?

Cô đã bắt đầu do dự.

Sau cú hít sâu rồi thở dài, cô thu chân ôm lấy cơ thể.

Hạ Uyển như muốn khóc.

Cô chẳng biết mình đang làm cái quái gì nữa. Đây không phải là cô, một Hạ Uyển luôn vui vẻ, luôn có trách nhiệm và tự tin với quyết định mình đưa ra.

Trải qua các cuộc hội thoại vừa rồi với người đàn ông đó, cô cảm thấy mình như một con kiến bé nhỏ đang bị đùa giỡn, không có năng lực để phản kháng, bỏ trốn cũng không thể, chỉ chờ thời cơ mà ghiền nát cô.

Hạ Uyển lẳng lặng trở về phòng trang điểm thay đồ. Nhìn đồng hồ đã gần 11 giờ trưa, cô thật sự cảm thấy mệt mỏi, muốn trở về nhà ngủ một giấc. Đi đến bàn trang điểm cá nhân, chiếc điện thoại vẫn ở đó. Cô không mang theo sạc dự phòng.

Lòng tràn ngập tâm trạng, Hạ Uyển không chần chừ cầm lấy túi xách trở về nhà.

Trên chuyến xe buýt, cô chọn lựa ngồi ghế ở hàng giữa. Trưa nắng chói chang, mặc dù ngồi trong xe nhưng vẫn không tránh khỏi bị ánh nắng hắt chiếu vào. Hạ Uyển tựa vào ghế nhắm mắt nhưng không dám ngủ, vùng ngoại ô còn cách ước chừng mấy trạm xe, cô sợ mình ngủ quên đi.

Ở thành phố Y này, không lớn không nhỏ, nhưng đầy đủ thành phần xã hội. 5 năm trước đặt chân lên thành phố cô còn ngây thơ cho rằng thành phố này không những xinh đẹp mà còn đáng sống. Đến giờ phút này Hạ Uyển mới nhận ra rằng, thành phố Y xa hoa đồi trụy, có tiền mới có thể tồn tại, mà quan trọng là phải thật nhiều tiền.

Đưa mắt nhìn những căn chung cư cao chọc trời, khu nào khu nấy san sát nhau không có khe hở. Ở đây giá cả đắt đỏ, thuê một căn chung cư bình dân cũng đã hơn ba ngàn tệ, nghĩ thôi thì không cần phải tính đến chuyện mua nhà.

Hạ Uyển nhớ đến hôm nay siêu thị có giảm giá, nên hay không đến đó mua một ít thực phẩm để dự trữ? Nghĩ đến trong túi còn vài đồng bạc nên thôi, dù sao tâm trạng hiện tại của cô rất lười, chỉ muốn về nhà ngủ một giấc cho khuây khỏa.

Xe buýt dừng đúng trạm, Hạ Uyển bước xuống xe, bác tài trên xe còn đáp lời chào với cô. Không ngờ cô ngồi xe nhiều lần đến nỗi người ta cũng quen cả mặt.

Cũng phải, ngày ngày đi làm, đi công việc cũng đều dùng xe buýt công cộng để cho tiện nghi, nếu dùng taxi thì giá rất đắt.

Băng qua khu chợ đêm này là đến khu trọ cô ở. Núp dưới chiếc ô mà cất bước vội, cái nắng buổi trưa đi đến đâu cũng tránh không khỏi mà bỏng cả da thịt. Cô nâng cao chiếc ô lên cho vừa tầm nhìn, hiếu kì đưa mắt nhìn các quầy bán hàng, các quán ăn, quán lẩu cũng đã tạm thời đóng cửa. Khi đến chiều tối nơi này sẽ rất đông đúc, bây giờ thì đìu hiu, vắng vẻ, vài chỗ lác đác mấy người ngồi ở hàng nước đánh cờ, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng lách cách từ những chiếc xe đạp cũ lượn lờ trên phố.

Ngày qua ngày thật nhanh, tiền lương cô dành dụm từ khi nghỉ làm ở quán ăn nhanh đến nay cũng đã sắp hết, chưa kể còn phải đóng tiền thuê nhà. Nghĩ đến cái tính cách cộc cằn của bà chủ cho thuê, Hạ Uyển đã nổi da gà rồi, tính khí của bà ta cũng như thời tiết vậy, lúc nắng lúc mưa, cô chả biết đường đâu mà lần nữa.

Đứng trước cửa nhà lục tìm chìa khóa trong túi xách, Hạ Uyển theo thói quen đưa mắt nhìn cánh cửa của căn phòng đối diện. Người thuê căn đó mỗi ngày đều đi làm từ lúc mặt trời chưa mọc, tối đến lại về rất trễ, nên hầu như Hạ Uyển không có dịp để chào hỏi người hàng xóm này.

Mở cửa bước vào nhà, Hạ Uyển bật đèn, vứt dép sang một bên rồi nằm ì trên giường nhắm mắt.

Không biết đã thϊếp đi bao lâu, tỉnh dậy ánh tà dương đã rọi vào trong phòng. Sợ ai đó gọi điện cô không thể bắt máy, Hạ Uyển lấy điện thoại ra sạc pin. Vì ngủ quên không bật điều hòa nên lưng đổ mồ hôi rất nhiều, cô đứng dậy đi đến mở cửa sổ, lập tức không khí bức bối trong căn phòng giảm đi thấy rõ, gió nhè nhẹ thổi vào.

Đứng dưới vòi hoa sen cho dòng nước chảy tự nhiên khắp cơ thể, đến khi bước ra mùi sữa tắm vẫn còn lưu hương trên người, một cảm giác sảng khoái rất khó diễn tả.

Hạ Uyển vò vò tóc cho khô, cô đi đến bên khung cửa sổ, một đợt gió se lạnh thổi đến rồi từ từ dịu đi.

Trông về xa xa là khu phố đêm (chợ đêm), đèn đường cũng đã được bật sáng, người dạo phố cũng nhiều hơn, những ô dù như những khối nấm đủ màu sắc thi nhau mọc lên sau mỗi trận mưa to, cô đã trông thấy khói nghi ngút từ quán lẩu của ông Dư.

Phía bên bờ sông có một cây cầu lớn bắc ngang, nó nối giữa thành phố Y và vùng ngoại ô này. Cô chính là sống ở vùng ngoại ô, ở đây không nói là hiu quạnh, nhưng được sự yên bình. Sống ở đây cô tìm thấy được cảm giác quen thuộc nơi quê nhà xa xôi.

Mới đây mà đã 5 năm...

Không thể tin thời gian trôi nhanh đến như vậy.

Đi vào căn bếp nhỏ bắt một nồi nước, còn vài khúc cải thìa trong tủ lạnh, cô ngẫm vài giây rồi cho nốt vào nồi nước đun sôi, thêm một vắt mì gói, thế là ăn tạm bợ cho buổi tối hôm nay. Bình thường Hạ Uyển dùng bữa rất chậm, nhưng do đói bụng nên đã ăn rất nhanh, chưa đầy 5 phút là xong.

Thói quen ưa sạch sẽ, Hạ Uyển rửa nốt luôn mớ chén dĩa trong bồn rồi ra phòng khách ngồi xem tivi. Cô lựa kênh âm nhạc yêu thích xem cho đỡ buồn, nghe một lúc lại thấy chán do không có tâm trạng, Hạ Uyển tiếp tục lướt qua vài kênh tin tức, ngón tay cô chợt dừng lại...

Trên màn hình không phải là hộp đêm "PT" đang cạnh tranh nhất nhì với "A Mã" hay sao?

Nghe nói làm ăn bất hợp pháp, bị phát hiện tàn trữ ma túy, thuốc lắc, buôn bán mại d*m, kỳ này cái quán đó phải đóng cửa chắc rồi.

Nghĩ đến chỗ làm của cô hiện tại, Hạ Uyển không khỏi thắc mắc. Chẳng phải cái vũ trường nào cũng đều không thiếu những thứ như vậy, tại sao phải là cái quán đó.

Chắc là do xui xẻo thôi.

Cô đi vào phòng tháo phích cắm sạc điện thoại. Nhìn màn hình thông báo có gần 10 cuộc gọi nhỡ vào tối hôm qua.

Người đó gọi cho cô làm gì?

Cứ nghĩ là giận cô đến mức không muốn nhìn mặt cô nữa chứ, ấy mà lại gọi điện cho cô.

...

Hộp đêm đã lên đèn, ánh sáng từ bảng hiệu "A Mã" nhấp nháy đến mỏi mắt. Hạ Uyển đẩy cửa phòng trang điểm bước vào, bên trong không có ai, cô nhanh chân thay y phục rồi ngồi vào bàn trang điểm quẹt qua quẹt lại vài lớp phấn, cuối cùng thoa thêm son...

Ngoài cửa ra vào đột nhiên truyền đến thanh âm náo nhiệt. Một tốp các cô gái xinh đẹp đi vào, ai nấy đang nói chuyện cười đùa rất vui vẻ, đến khi trông thấy bóng dáng Hạ Uyển ngồi ở kia thì vội vàng chạy đến thăm hỏi:

"Hạ Uyển, chúc mừng nha!" Châu Oanh lên tiếng trước.

Châu Oanh là đồng nghiệp đối với Hạ Uyển thân thiết nhất. Từ lúc bước chân vào nghề, cô ấy luôn động viên tinh thần cô rất nhiều, lâu lâu lại tâm sự về cái nghề "gái gọi", nói rằng nghề này không chỉ vất vả mà còn dễ trầm cảm, tâm lý không vững sẽ nghĩ đến chuyện tự hủy mình ngay. Mỗi tối sau khi khách ra về, Châu Oanh luôn tìm đến tâm sự cùng Hạ Uyển, khen cô là người mới đến còn hiểu chuyện, không nịnh bợ má Lệ giống như những người khác. Được tán gẫu với Hạ Uyển, cô như là chính mình vậy, không sợ hãi, kiêng dè, tựa như đôi bạn thân thiết.

Những cô gái khác cũng bắt đầu thay nhau lên tiếng:

"Phải, cô đêm qua rất tuyệt!"

"Hạ Uyển, từ lúc cô bước lên sân khấu tôi luôn luôn dõi theo quan sát học hỏi, cô nhảy rất đẹp, chắc phải luyện tập cực khổ lắm!"

"Cô nhận được số tiền thưởng lớn như vậy, đến nỗi nằm mơ cũng không có được, nhất định cô phải khao chị em một bữa thịnh soạn đấy!"

"Đúng vậy, đúng vậy..."

Hạ Uyển trông thấy những khuôn mặt tươi cười, phấn khích như vậy, cô cũng không dám từ chối. Nhưng thật sự không biết phải thiết đãi bọn họ như thế nào, đành trả lời qua loa rằng nếu có cơ hội, nhất định sẽ khao mọi người một chầu ăn.

"Làm cái gì mà tụ tập ở đây vậy?"

Lý Vũ đứng trước cửa, vừa bước vào đã trông thấy đám con gái bu xung quanh Hạ Uyển, cô tức giận chỉ ngón tay vào từng người:

"Cô, cô, cô đấy, tháng này đã trễ kì hạn cho má Lệ rồi, tới khi nào mới chịu đóng khoản nợ? Sao không lo đi kiếm khách đi, còn đứng ở đây làm cái gì?"

Một cô gái lên tiếng:

"Chị Lý, chị cũng biết thời buổi gần đây khó khăn, phiền chị nói giúp má Lệ một tiếng..."

"Phải đó chị Lý. Em vừa nghe tin cái bọn "PT" cạnh tranh với mình đã bị cảnh sát phong tỏa rồi. Bọn em sợ nhỡ như một trong số chúng ta bị cảnh sát bắt, chẳng phải sẽ liên lụy đến "A Mã" hay sao?..."

"Gặp vài bữa nay có cảnh sát thỉnh thoảng đi tuần tra, bọn em không phải lười biếng gì đâu..."

Lý Vũ chậc lưỡi:

"Không nói giúp ai cái gì cả. Lâu lâu mới có vài tên cẩu săn đi tuần, chứ không phải ngày nào cũng có, các cô đừng có mà lười biếng. Thời buổi cạnh tranh nhau từng li từng tí, không tránh khỏi một mất một còn, chẳng có chuyện gì phải sợ cả, các cô cũng sẽ không thất nghiệp. Mau đi ra ngoài kiếm khách đi!"

Châu Oanh không đành lòng đưa cặp mắt đáng thương nhìn Hạ Uyển, rồi cùng chị em khác rời đi. Hạ Uyển thấy tình hình cũng không tốt lành cho lắm, nên cũng đứng dậy toang rời khỏi.

"Hạ Uyển!"

Lý Vũ vội lên tiếng, Hạ Uyển bèn dừng bước, cô ta đi đến bên cô khoanh tay trước ngực:

"Cô cũng lợi hại thật. Chỉ mới vào đây chưa bao lâu đã thân thiết với người ở đây như chị em ruột thịt. Nhưng mà suy đi ngẫm lại cũng chỉ là "gái bán hoa", chúng ta không hơn nhau là mấy."

Hạ Uyển nghe như không hiểu, cô nhíu mày:

"Có ý gì?"

"Tôi nhắc nhở với cô, 500 vạn không hề ít, có thể cho cô đủ ăn đủ mặc cả đời sau này, nhưng đừng có cái suy nghĩ đơn giản là muốn chuộc ai đó trong đây. Cô nghĩ cái "A Mã" này, vào thì dễ thật, chỉ vài ba câu thể hiện, nhưng muốn ra thì chưa chắc đâu."

Hạ Uyển nhìn vào ánh mắt sâu hoắm của Lý Vũ, có nhìn ngang nhìn dọc cũng nhìn không thấu được tâm can của người phụ nữ này. Bị những lời nói mơ hồ của Lý Vũ làm cho khó chịu, cô không hề thích cách nói chuyện úp mở này của cô ta, nó khiến cô không được thoải mái.

Ngược lại, Lý Vũ nhìn thấy khuôn mặt dửng dưng của Hạ Uyển, thầm nghĩ bên ngoài bình tĩnh nhưng đoán chừng bên trong cô đang rất nơm nớp lo sợ, tâm tình đột nhiên cũng trở nên tốt hơn rất nhiều, môi nở nụ cười đậm:

"Cô hiểu tôi nói gì mà có phải không, cho nên hãy dẹp cái tơ tưởng đó đi. Thành phố này rất khó sống, về quê trồng rau chăn nuôi cho khuây khỏa đầu óc, tội gì lao lực khổ sở ở đây. Ở đây một bước tiến có thể làm thay đổi cuộc sống của cô, nhưng sau đó họ sẽ dồn cô vào đường cùng, khiến cho cô phải trả cái giá đắt hơn những gì cô đã nhận từ họ. Tôi nói không sai đâu."

Hạ Uyển nghe vậy bèn ngẫm một lát. Cô không hiểu tại sao cứ mỗi lần chạm mặt là y như rằng Lý Vũ tìm cớ kiếm chuyện với mình, ngụ ý nhắc khéo cô phải tự giác xin nghỉ việc ở đây. Hai người bọn họ chẳng qua chỉ là người dưng xa lạ, nếu không phải vì tốt bụng nghĩ tốt cho Hạ Uyển, thì còn nguyên nhân nào đó...

"Cô sợ bị người khác chiếm mất vị trí của mình sao?"

"Cô..."

Lý Vũ hất cằm sang nơi khác, cố gắng che giấu cảm xúc:

"Tôi tại sao lại phải sợ người khác chiếm mất vị trí của mình, ý của cô là gì?"

Hạ Uyển im lặng không lên tiếng, dù sao chỉ vì một giây nào đó thoáng qua cô chợt nghĩ đến câu hỏi này nên vô tình nói ra, không ngờ làm cô ta trở nên bối rối đến vậy. Nữ nhân kia không giỏi trong việc che giấu cảm xúc của bản thân, hiện tại cái tên Hạ Uyển đã được nổi tiếng không kém, người ra vào bàn tán rất nhiều, nên có thể hiểu được phần nào đó cô ta sợ mất đi chỗ đứng ở đây.

Nếu nói nguyên nhân do Hạ Uyển cũng không phải. Cô chỉ là người mới đến, công việc còn bỡ ngỡ, đồng nghiệp còn chưa quen mặt hết, cô ta hà tất gì phải để tâm một nhân viên loại rẻ như cô. Với cái danh hiệu "hoa khôi" lâu dài ở đây mà cô ta tự đặt cho mình, sao phải đi hơn thua với người mới nổi từ buổi đấu giá hôm qua, đúng là ích kỉ.

Đợi Lý Vũ đi ra khỏi phòng, Hạ Uyển lại thở dài ngồi xuống ghế. Cũng tốt, Hạ Uyển cô không muốn phí thời gian so đo với Lý Vũ, lòng dạ người đàn bà này cô không muốn hiểu biết quá nhiều, tránh gây phiền phức cho mình. Ai mà biết cô ta có tốt bụng như lời nói ra, hay là ẩn chứa mục đích sâu xa nào đó. Châu Oanh cũng đã đề cập đến Lý Vũ mỗi khi trò chuyện, nên Hạ Uyển cũng biết chút chút phần nào về con người cô ta.