Chương 4: Giao Dịch

Hạ Uyển mặc dù không quen biết nam nhân kia, nhưng còn đỡ hơn phải đứng đây chịu giọng quát tháo của nữ nhân này. Cô lướt qua người phụ nữ, ánh mắt cô ta nhìn cô rất hung dữ. Kỳ thực từ đầu chả có đắc tội gì với cô ta, cô ta nhìn cô với ánh mắt đó là như thế nào, tựa muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.

Một nam một nữ đi trong hành lang vắng, Hạ Uyển đi phía sau cũng ráng bước nhanh cho kịp nam nhân kia. Cô nhỏ giọng hỏi:

"Sở... Sở tiên sinh, ngài đưa tôi đi đâu?"

Cô gái kia gọi nam nhân này là Sở tiên sinh, Hạ Uyển không biết xưng hô như thế nào, chỉ đành gọi theo y như vậy.

Sở Triều vẫn giữ nguyên tốc độ di chuyển, anh trả lời:

"Đi gặp ngài ấy."

"Ai?"

"Lôi Dật Phong."

Lôi Dật Phong... Cái tên này dường như cô đã nghe thấy ở đâu rồi thì phải, nhưng cũng không rõ lắm. Trái tim Hạ Uyển như đánh rơi mất một nhịp, nghe vậy cô thôi không hỏi nữa, chỉ lẳng lặng đi phía sau Sở Triều.

Đến trước phòng 701, Sở Triều gõ cửa rồi đứng đợi, vài giây sau mới mở cửa đứng sang một bên. Hạ Uyển hiểu ý, cô chậm rãi bước vào bên trong. Cánh cửa sau lưng đóng lại, đột nhiên có tiếng cười lớn:

"Ha ha ha, Lôi thiếu, ngài nói phải, nhất định tôi sẽ dốc toàn bộ sức lực, nhưng đợt hàng lần này phải có ngài trợ giúp, như thế tỉ lệ thành công sẽ cao hơn."

Người đàn ông đeo kính ngồi kia đang trò chuyện cùng với một người nữa, trông ông ta có vẻ đứng tuổi. Hạ Uyển đoán vậy do trang phục vest của người đó diện trên người toác lên vẻ chững chạc, nghiêm túc. Còn người đàn ông ngồi đối diện kia, giao diện hoàn toàn khác xa, một chiếc áo sơ mi đã cởi hai cúc áo ở ngực, cà vạt lại lỏng lẻo... Hạ Uyển để ý còn có thêm hai người con gái nữa, một bên thì quỳ gối rót rượu, một bên thì ngồi cạnh người đàn ông mặc áo sơ mi đen kia, cánh tay trắng nõn ôm lấy bắp tay của người nam nhân ấy, môi còn nở nụ cười mê hoặc.

"Qua đây!"

Giọng nói trầm ấm của người đàn ông đó vang lên, Hạ Uyển thôi không phán xét nữa, cô từ từ bước lại gần.

Tuy chưa từng làm công việc tiếp khách, nhưng cô được biết, hạng nhân viên phục vụ không có chuyện đứng cao hơn khách hàng, nên Hạ Uyển cũng ngồi quỳ xuống kế bên người đó giống cô gái rót rượu kia. Chiếc áo khoác ngoài để trên tay vịn ghế thoang thoảng mùi hương thơm nam tính, Hạ Uyển ngửi thôi cũng cảm thấy xao xuyến.

Chung Kiện nhìn không ra, ông thắc mắc:

"Lôi thiếu, ngài lại thay đổi khẩu vị sao?"

Lôi Dật Phong nới lỏng cà vạt, lười nhác tựa lưng vào ghế. Cúc áo ở cổ cũng được tháo gỡ, anh làm động tác xắn tay áo trái lên, tầm mắt có lướt qua nhanh khuôn mặt của Hạ Uyển, sau đó lại nhìn sang Chung Kiện hỏi:

"Nhận ra món hàng mới này không?"

Hạ Uyển nghe thấy hai từ "món hàng", đôi lông mày liền nhíu lại thấy rõ. Hóa ra người đàn ông khoác trên người chiếc áo sơ mi đen này là người đã mua "lần đầu tiên" của cô, nhưng không lường trước được bản thân lại bị nam nhân đó ví như một món hàng, mới lần đầu gặp mặt có vẻ như không vừa mắt cho lắm.

"Ờm..."

Chung Kiện cười gượng gạo, ông ta quan sát Hạ Uyển vài giây, nhìn trang phục của cô cũng đã ngầm đoán ra được là gái nhảy mua vui nơi này. Thật là lạ, Lôi Dật Phong đây lại có hứng thú với loại hàng rẻ tiền này sao? Chung Kiện không dám nói ra điều này, sợ sẽ đắc tội với người kia, chỉ đành dò xét Hạ Uyển:

"Cô là gái nhảy phải không?"

Hạ Uyển toang lắc đầu, nhưng chợt nhớ ra ban nãy có người nào đó giới thiệu mình là một "món hàng mới", vì vậy đành nuốt cục tức trong bụng, không do dự gật đầu nhận định.

Lôi Dật Phong quàng vai nữ nhân ngồi bên cạnh, nâng chiếc cằm cô ta lên tiến tới đôi môi đỏ mọng:

"Nếu ông có hứng thú thì cứ việc ngủ với cô ta, cô ta là gái trinh đấy!"

Hạ Uyển đặt tay lên đùi thẳng lưng, nghe thấy những lời nói đó lại không khỏi phải suy nghĩ nhiều. Người đàn ông này phải chăng đầu óc không được bình thường, hết xem Hạ Uyển là một món hàng, giờ lại có ý định đem cô cho người khác, cô gặp phải một tên biếи ŧɦái rồi.

"Không không, tôi không dám."

Chung Kiện giơ tay làm hành động từ chối, ông ta biết lời nói vừa rồi chỉ là đùa giỡn, Lôi Dật Phong làm gì có xu hướng nhường "món đồ chơi" của mình cho người khác, vả lại còn là gái trinh, trên hết Chung Kiện vẫn là không có cửa.

"Lôi thiếu, ngài thật biết nói đùa. Tôi cũng đã có tuổi... cho nên, sẽ không yêu thích những cô gái trẻ như thế."

Nhắc đến, Chung Kiện lại đưa mắt nhìn về phía Hạ Uyển.

Hạ Uyển thở dài, chứng kiến cảnh tượng người đẩy người đưa, cô không biết phải ngồi với cái tư thế này đến bao giờ, chân đã có dấu hiệu tê nhẹ.

Lôi Dật Phong buông nữ nhân bên cạnh ra, cô gái có chút tiếc nuối chu mỏ ỏng ẹo, toang lại muốn sát tới liền bị ánh mắt lạnh lùng của người đàn ông làm cho sợ hãi. Cô gái không khỏi rùng mình đành ngồi yên ngay ngắn, ý tứ khép nép, cúi đầu lặng đi.

Lôi Dật Phong nhìn về Hạ Uyển, thấy cô cứ ngồi im bất động như tượng, anh phẩy tay ra lệnh:

"Chuyện đến đây thôi, hôm khác lại tiếp!"

Chung Kiện nghe thế liền cúi đầu chào rồi đứng dậy, những người khác ngầm hiểu rõ ý nghĩa của câu nói đó nên cũng rời khỏi. Trước khi đi, Chung Kiện còn lướt nhìn Hạ Uyển mấy giây, lòng không khỏi tiếc nuối mà thở dài.

Lại một đóa hồng diễm lệ rơi vào tay một con sói dữ...

Hạ Uyển còn đang phân vân có nên đứng dậy đi cùng bọn họ hay không thì thanh âm lạnh lẽo ấy lại vang lên trên đỉnh đầu:

"Tên?"

Hạ Uyển tròn xoe mắt nhìn:

"Tôi sao?"

Thì chỉ còn mỗi cô và anh, chẳng nhẽ anh lại tự đi hỏi chính mình?

Lôi Dật Phong chồm người mở nắp rót rượu vào ly, ánh mắt nhìn sơ qua cô, rồi dừng trước ngực Hạ Uyển. Đột nhiên bị một người đàn ông nhìn chằm chằm vào mình như thế, Hạ Uyển có chút không thoải mái, cô vội nâng một tay che trước ngực áo, lí nhí trả lời:

"Hạ Uyển."

Nghe xong câu đó, Lôi Dật Phong nốc cạn ly rượu rồi ngồi đấy rơi vào trầm tư. Người đàn ông này không biết có phải đang có âm mưu giở trò gì tiếp theo hay không?

Nhìn từ góc độ này, Hạ Uyển có thể thấy rõ đôi lông mày đen nhánh của anh, mái tóc ngắn được cắt gọn gàng, vài sợi tóc mái trước trán hơi rối xoăn nhẹ, vai rộng, mùi hương nam tính trên người của anh cứ phảng phất trước mũi, Hạ Uyển rất nhạy cảm với mùi hương, cô sợ mình nhịn không được mà nhảy mũi nên vội quay mặt đi nơi khác.

"Tại sao lại muốn bán "lần đầu"?"

Lôi Dật Phong tiếp tục rót rượu. Hạ Uyển cứ thuận theo ngoan ngoãn mà trả lời:

"Kiếm tiền thôi!"

Đột nhiên bất thình lình anh quay sang nhìn cô, Hạ Uyển cũng bị làm cho giật cả mình.

Cô đâu có nói sai, chẳng lẽ bán cái "ngàn vàng" của một người con gái là để mua vui, thích thì đem đi đấu giá?

Cái tên này, ánh mắt cũng sắc lạnh như thế, nhưng điều đó không khiến cô phải sợ hãi, anh nhìn cô, cô nhìn anh, không ai chịu thua ai.

Hạ Uyển cứ nhìn như vậy khiến anh có chút không thoải mái. Lôi Dật Phong đưa tay cầm ly rượu đến trước miệng cô, anh muốn bắt cô uống. Mùi rượu thoang thoảng trước cánh mũi, Hạ Uyển vội nghiêng người né tránh, cô từ chối:

"Tôi không uống rượu."

"Làm gái mà không uống được rượu sao?"

Anh dám bảo cô "làm gái", thẳng thừng như vậy, miệng mồm cũng không kiêng dè ai.

Lôi Dật Phong quăng cho cô cái lườm rõ, anh hừ lạnh rồi uống cạn lấy ly rượu. Hạ Uyển mở to mắt nhìn người đàn ông, miệng không nói được một lời, cổ họng cứng ngắc.

Ngẫm vài giây, Lôi Dật Phong lại lên tiếng hỏi:

"Có chắc là còn trinh không?"

Hạ Uyển cau mày, cô chậc lưỡi nhẹ nhưng không dám để lộ sợ sẽ đắc tội với người đàn ông này, bèn cúi đầu im lặng không trả lời.

"A Mã" là nơi nào? Tuyển chọn những bông hồng xinh đẹp để rao bán trinh tiết trong các buổi đấu giá lớn, làm sao có thể qua mặt được ai, vấn đề còn trong trắng hay không không quan trọng, nhưng chắc chắn một điều, người con gái có thể lên giường với Lôi Dật Phong nhất định phải là xử nữ.

Ở cái hộp đêm này, thân phận thấp kém không thể đưa ra tiếng nói, vả lại trước mặt Hạ Uyển còn là nhân vật sang trọng, ngay cả tú bà còn phải kiêng dè thì đối với Hạ Uyển - một nhân viên phục vụ tầm thường lấy tư cách gì lên tiếng. Bản thân có liêm khiết, trong sạch thì có thể đứng ngoài xã hội phản kháng, còn "cuộc sống về đêm" với biết bao quy tắc ngầm như ở hộp đêm này, có nghe có thấy những điều chướng tai gai mắt thì cũng chỉ nên biết học cách im lặng, tránh gây rắc rối cho bản thân.

Họ có tiền mà, chỉ cần mang xấp tiền đập vào trước mặt, muốn phê phán, chê bai cô là gái nhảy cũng được, làm gái thân phận không sạch sẽ cũng chả sao.

Lôi Dật Phong ngồi tựa lưng vào ghế chờ đợi Hạ Uyển lên tiếng, ước chừng cũng được một khoảng thời gian, nhưng vẫn không nghe thấy câu trả lời biện minh cho câu hỏi trêu chọc của anh. Lôi Dật Phong nghiêng đầu nhìn Hạ Uyển, sau lại giơ tay nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay của mình, anh vô luôn vấn đề chính:

"Cô có muốn chúng ta tiến hành giao dịch ngay bây giờ không?"

Hạ Uyển có chút đắn đo, không nghĩ anh sẽ đề cập đến việc đó nhanh như thế. Lôi Dật Phong phì cười khi nhìn thấy biểu cảm đó của cô, anh nói:

"Nhanh gọn như vậy sẽ tốt cho cả hai."

Hạ Uyển không nói gì, hiện tại cô đã bắt đầu do dự. Dù sao trong thâm tâm cô vẫn biết rõ phải và không nên làm gì. Ban đầu cô thừa nhận bản thân có chút sợ hãi, nhưng sau lại dũng cảm ghi danh trong buổi đấu giá, cô cũng không hiểu nổi mình nữa.

"Tôi không muốn kéo dài thời gian, chi bằng... tối nay chúng ta tiến hành "cuộc giao dịch" đó luôn, thế nào?"

"Tối nay?"

Hạ Uyển ngẩn ra, trái tim cô bỗng nhiên vì câu nói của anh mà đập loạn xạ.

"Sợ sao? Trên sân khấu đã nhiệt tình như vậy, tôi cũng muốn biết trên giường cô còn nhiệt tình đến mức nào."

Lôi Dật Phong chỉnh lại áo qua loa rồi đứng dậy rời khỏi, anh không quên nhắc nhở:

"10 giờ tối nay, phòng 713, có thể tắm rửa trước rồi ở trên giường chờ tôi."