---
“Tần Vãn Thư, cô có ghét em không?” Tả Khinh Hoan hỏi. Thực ra, chính Tả Khinh Hoan còn ghét bỏ bản thân mình.
“Cô nghĩ sao?” Tần Vãn Thư hỏi ngược lại, cảm thấy Tả Khinh Hoan hỏi thừa. Sự tự tin của cô nàng này khi gọi mình ra ngoài hôm qua đâu hết rồi?
“Tức là cô thích em rồi.” Nếu không ghét, vậy thì là thích chứ gì, Tả Khinh Hoan nháy mắt đưa tình với Tần Vãn Thư.
Đáng tiếc cô không có vẻ ngoài yêu mị như hồ ly tinh Lý Hâm, ánh mắt đưa tình dưới vẻ ngoài thanh thuần đó không hề có chút lực điện nào, ngoài một chút tinh nghịch ra thì không thể làm ai xao xuyến.
Tần Vãn Thư nhìn Tả Khinh Hoan mà thấy buồn cười, hệt như một cô bé con đi giày cao gót của mẹ, cảm giác thật là lạc quẻ. Tả Khinh Hoan thực ra tận xương tủy vẫn là một cô gái nhỏ.
Tả Khinh Hoan ẩn chứa hai linh hồn vô cùng mâu thuẫn: một là phàm tục, một là chân thật, thỉnh thoảng lại hoán đổi cho nhau.
Phải nói rằng Tần Vãn Thư có con mắt tinh tường, chỉ trong thời gian ngắn ngủi tiếp xúc đã nhìn thấu bản chất của Tả Khinh Hoan.
“Môn logic của cô học chưa tốt rồi. Không ghét chưa chắc đã là thích, cũng có thể là không ghét mà cũng không thích.” Tần Vãn Thư mỉm cười uốn nắn suy luận hiển nhiên của Tả Khinh Hoan.
“Nhưng mà, em thấy cô thích em đó nha…” Tả Khinh Hoan mặt dày nói. Cô đơn giản là thích đùa giỡn không kiêng kỵ với Tần Vãn Thư.
Lời nói dối nói nghìn lần cũng có thể thành sự thật, và cách nói này cũng giống như tự ám thị tâm lý, biết đâu một ngày nào đó cũng sẽ trở thành sự thật.
Được một người như Tần Vãn Thư yêu thích, nghĩ đến thôi đã thấy mỹ mãn, đó nhất định là điều hư vinh và đáng tự hào nhất. Vì vậy, Tả Khinh Hoan không ngại mình mặt dày thêm chút nữa.
Tần Vãn Thư chỉ mỉm cười không nói.
Tả Khinh Hoan có một bộ logic bá đạo riêng, mình mà tranh cãi với cô ta thì hóa ra lại nghiêm túc với cô ta, cô không đến mức làm những chuyện thiếu chín chắn như vậy, trừ cái nụ hôn bất ngờ mấy hôm trước ra.
“Không ăn nữa là nguội đấy.” Tần Vãn Thư nhắc nhở, cũng chuẩn bị kết thúc chủ đề vừa rồi.
“Tần Vãn Thư, cô là người phụ nữ đặc biệt nhất mà em từng gặp.” Tả Khinh Hoan nhìn dáng vẻ ăn uống thanh lịch của Tần Vãn Thư, thật lòng thốt lên lời cảm thán.
“Ai cũng đặc biệt cả, cô cũng rất đặc biệt.” Tần Vãn Thư cho rằng mỗi người đều là một cá thể độc lập, khác biệt với những người khác.
Tả Khinh Hoan không trả lời. Cô biết rõ người như mình thì nhan nhản ngoài đường, nhưng Tả Khinh Hoan lại cảm thấy ngoài Tần Vãn Thư ra, sẽ chẳng còn Tần Vãn Thư thứ hai nào nữa.
“Sau này em còn có thể tìm cô không?” Tả Khinh Hoan lại hỏi câu mà cô đã hỏi lần trước, câu trả lời của Tần Vãn Thư lần đó cô không thích.
Tần Vãn Thư trong lòng khẽ thở dài. Thực ra cô có chút muốn từ chối, rất muốn trả lời rằng, không cần thiết thì đừng nên tìm mình.
Nhưng nhìn đôi mắt trong veo của Tả Khinh Hoan lúc này, Tần Vãn Thư lại hơi mềm lòng. Cô phát hiện mình hoàn toàn không có cảm giác phản kháng nào đối với khía cạnh trong sáng của Tả Khinh Hoan.
“Tần Vãn Thư tưởng chừng hoàn hảo cũng chỉ là một người bình thường, không có gì khác biệt.” Tần Vãn Thư cảm thấy, Tả Khinh Hoan thực sự không cần quá tò mò về mình.
Tần Vãn Thư cũng là người, không hoàn hảo như họ vẫn tưởng.