Chương 49

Người phụ nữ này quả thực đáng ghét vô cùng.

“Được rồi, lần này tôi sẽ làm người tốt đưa cô về, sẽ không có lần sau.” Tần Vãn Thư đỡ lấy Tả Khinh Hoan đang muốn ngã nhào về phía trước.

Mùi rượu nồng nặc từ Tả Khinh Hoan khiến Tần Vãn Thư nhíu mày càng chặt hơn.

“Ưʍ.” Tả Khinh Hoan khẽ rên một tiếng, bàn tay tự nhiên bám lấy người Tần Vãn Thư, đầu vùi vào hõm vai Tần Vãn Thư, cả cơ thể dựa hẳn vào cô.

Cái dáng vẻ hoàn toàn tin tưởng cô ấy khiến Tần Vãn Thư khẽ thở dài trong lòng.

Tả Khinh Hoan thật sự coi cô như Thánh mẫu rồi sao?

Tần Vãn Thư đỡ "cục nợ" lớn này lên xe của mình, giúp cô ta thắt dây an toàn rồi chậm rãi lái xe về phía nơi Tả Khinh Hoan ở.

Nhà Tần Vãn Thư và nơi Tả Khinh Hoan ở cũng không gần nhau, tối nay không biết phải vật vã đến mấy giờ mới về nhà ngủ được.

Tả Khinh Hoan ngồi ở ghế phụ lái. Vì tác dụng của cồn, cộng thêm cảm giác an toàn không tên mà Tần Vãn Thư mang lại, nên cô rất nhanh đã ngủ thϊếp đi.

Tần Vãn Thư vừa lái xe vừa cảm thấy những ngày gần đây thật sự khó tin.

Cô nửa đêm đi đón đưa tiểu tam, đối với người tiểu tam này, vì sao trong lòng cô lại dung túng cô ta đến vậy chứ?

Tần Vãn Thư liếc nhìn Tả Khinh Hoan đang ngủ say sưa.

Khuôn mặt thoát tục ấy khi ngủ đã bỏ đi lớp ngụy trang và vẻ đời thường ban ngày, lúc này Tả Khinh Hoan trông thật sạch sẽ.

Tả Khinh Hoan khi ngủ khiến Tần Vãn Thư cảm thấy thuận mắt hơn khi tỉnh.

Đêm khuya vẫn còn chút hơi lạnh, sợ Tả Khinh Hoan ngủ sẽ bị lạnh, Tần Vãn Thư cởϊ áσ khoác của mình, đắp lên người Tả Khinh Hoan.

Tần Vãn Thư đưa mắt nhìn thẳng về phía trước, tiếp tục tập trung lái xe.

Tâm trí cô có chút bay xa, cô không biết rốt cuộc mình nên làm gì mới phải.

Trước đây cô còn muốn đối phó với người tiểu tam này, muốn cô ta biến mất khỏi vòng tròn cuộc sống của mình và chồng, nhưng bây giờ dường như lại không đành lòng.

Có lẽ, giữ Tả Khinh Hoan lại chưa chắc đã tệ.

Cô có thể danh chính ngôn thuận trốn tránh trách nhiệm vốn thuộc về mình.

Nghĩ như vậy, lại thấy không công bằng cho Tả Khinh Hoan.

“Đến rồi.” Tần Vãn Thư khẽ lay người Tả Khinh Hoan.

Tả Khinh Hoan mơ màng mở mắt, “Đến rồi sao?”

“Cô có tự mình lên được không?” Tần Vãn Thư nhẹ giọng hỏi.

Tả Khinh Hoan lắc đầu. Thực ra Tả Khinh Hoan rất nhanh tỉnh rượu, chỉ cần ngủ nửa tiếng là đã tỉnh được phần lớn, nhưng cô không muốn Tần Vãn Thư rời đi.

“Vậy tôi đưa cô lên nhé.” Tần Vãn Thư đành làm người tốt đến cùng, đã giúp thì giúp cho trót.

“Tôi đi rót một ly nước cho cô, cô uống xong nước rồi ngủ một giấc thật ngon, đầu sẽ không đau nữa.” Tần Vãn Thư đi vào bếp rót nước.

Nước giúp bài tiết cồn trong cơ thể, tránh để người phụ nữ này ngày mai bị đau đầu.

Tả Khinh Hoan nhìn bóng Tần Vãn Thư đi vào bếp.

Cô cảm thấy được Tần Vãn Thư chăm sóc thật sự rất tuyệt.

Có phải vì từ nhỏ thiếu thốn tình mẹ, nên đối với kiểu phụ nữ như Tần Vãn Thư cô mới đặc biệt có cảm tình, đặc biệt muốn bám lấy cô ấy không?

Tả Khinh Hoan chưa bao giờ chủ động tiếp cận ai, cô luôn đề phòng với bất cứ ai, nhưng lại phá lệ ba lần bảy lượt tìm cớ để đến gần Tần Vãn Thư.

Nghĩ lại, Tả Khinh Hoan cũng thấy đây không phải là điều cô sẽ làm.