Ha ha, Tả Khinh Hoan đúng là có bệnh, cứ tưởng Tần Vãn Thư sẽ khác biệt với những người có tiền bình thường.” Tả Khinh Hoan tự giễu nói.
Tần Vãn Thư nhíu mày càng chặt hơn.
Cô cực kỳ không thích giọng điệu của Tả Khinh Hoan.
Rõ ràng Tả Khinh Hoan là người sai trước, chưa kể cô ta còn là tiểu tam của chồng mình, lại còn trêu chọc mình trước đó.
Bây giờ cô có thể nói chuyện khách sáo với cô ta đã là tốt lắm rồi, vậy mà bị Tả Khinh Hoan nói một câu, ngược lại cứ như thể mình mới là người có lỗi.
Tần Vãn Thư định mở miệng nói gì đó, nhưng đầu dây bên kia đã cúp máy.
Tần Vãn Thư tự nhủ không cần bận tâm đến người phụ nữ đó, cô ta chẳng có tí quan hệ nào với mình, nếu có thì cũng là quan hệ đối địch.
Thế nhưng vừa nghĩ đến một cô gái trẻ xinh đẹp lại ở quán bar muộn như vậy, còn say mèm nữa, cô liền nằm trên giường trằn trọc mãi không ngủ được.
Tần Vãn Thư vô cùng miễn cưỡng bò dậy khỏi giường, thay một bộ quần áo chuẩn bị ra ngoài. Trong lòng cô rất muốn chửi bới, nhưng nhờ sự tu dưỡng tốt nên cô cố nén lại, rồi gọi điện cho Tả Khinh Hoan.
Tả Khinh Hoan cảm thấy mình quả nhiên cũng ngốc nghếch rồi.
Cô và Tần Vãn Thư không thân thích gì, lại còn trong mối quan hệ khó xử như vậy, dựa vào đâu mà Tần Vãn Thư phải quan tâm đến cô?
Tả Khinh Hoan uống rượu càng dữ dội hơn.
Mặc dù cô cảm thấy mình đã say bảy phần, nhưng đầu óc vẫn còn khá tỉnh táo.
Sau khi nhìn thấy cuộc gọi đến từ Tần Vãn Thư, lòng cô chợt giật thót một cái, có chút căng thẳng khi bắt máy.
Tần Vãn Thư không nói ngay, khiến Tả Khinh Hoan càng thêm lo lắng.
“Cô ở đâu?” Giọng Tần Vãn Thư vẫn dịu dàng như mọi khi.
Cô nghĩ dù trong lòng không muốn, nhưng một khi đã quyết định làm thì không thể để đối phương cảm thấy bị thờ ơ.
Thực ra, đây là lần đầu tiên Tần Vãn Thư ghét sự giáo dưỡng tốt của mình.
Phải biết rằng, lúc này Tần Vãn Thư đang muốn ói đến chết, nửa đêm còn phải quan tâm liệu tiểu tam có cắm sừng chồng mình không.
Tần Vãn Thư cảm thấy mình tốt bụng đến mức có thể làm Thánh mẫu rồi.
Tả Khinh Hoan cảm thấy Tần Vãn Thư quả nhiên không phải người thường, lại thật sự định đến đón mình sao?
Hơn nữa, nghe giọng điệu của Tần Vãn Thư, không giống vẻ bực bội.
Nghĩ đến đây, tâm trạng Tả Khinh Hoan bỗng nhiên tốt hẳn lên.
---
“Sao cô lâu thế mới đến?” Tả Khinh Hoan đứng dậy, bước chân loạng choạng đi về phía Tần Vãn Thư, mang theo chút trách móc, còn ẩn chứa vẻ nũng nịu khó nhận ra.
Cô đợi Tần Vãn Thư rất rất lâu, lâu đến nỗi lòng sắp phát hoảng.
Tần Vãn Thư hơi cạn lời. Cô đâu có nghĩa vụ phải đến đâu nhỉ? Tả Khinh Hoan cũng chẳng phải người thân gì của cô, cô có thể đến đã là tốt lắm rồi, vậy mà còn bị cô ta chê đến muộn.
“Cô thường xuyên thế này sao?” Tần Vãn Thư nhíu mày hỏi. Cô không hề đồng tình với thái độ sống kiểu này của Tả Khinh Hoan.
“Không có thường xuyên đâu, vì biết cô sẽ đến nên tôi mới uống thêm mấy ly, dù sao cô cũng sẽ đưa tôi về mà.” Tả Khinh Hoan vừa nói vừa cười tươi rói với Tần Vãn Thư.
Tả Khinh Hoan dựa vào cái gì mà nghĩ mình nhất định sẽ đến quan tâm cô ta chứ?
Tần Vãn Thư cảm thấy rất khó chịu.
Tả Khinh Hoan đúng là lợi dụng triệt để lòng tốt còn sót lại của cô, một cuộc điện thoại lúc nửa đêm đã lôi cô ra ngoài.