Phải biết rằng Tả Khinh Hoan một chút cũng không bài xích cảm giác được Tần Vãn Thư hôn, ngược lại còn rất thích.
Rất nhanh sau đó, Tả Khinh Hoan thuận theo cảm giác cơ thể mình, từ bị động chuyển thành chủ động, hôn ngược lại Tần Vãn Thư.
Nụ hôn của Tả Khinh Hoan quyến rũ và dâʍ đãиɠ hơn nhiều so với nụ hôn môi chạm môi khô khan mang tính thị uy của Tần Vãn Thư.
Chiếc lưỡi linh hoạt của cô lách đến kẽ răng Tần Vãn Thư, nhẹ nhàng liếʍ láp, trêu chọc, cực kỳ khıêυ khí©h…
Tần Vãn Thư đột nhiên đẩy mạnh Tả Khinh Hoan ra, cô ấy cảm thấy mình điên rồi, lại có thể làm ra chuyện như vậy.
Giờ phút này cô ấy muốn băm vằm Tả Khinh Hoan ra thành trăm mảnh, tất cả đều là lỗi của Tả Khinh Hoan!
---
Tần Vãn Thư lùi xa Tả Khinh Hoan ba bước.
Lớn chừng này, cô ấy chưa bao giờ mất bình tĩnh đến thế.
Tần Vãn Thư hít một hơi thật sâu, cố gắng hết sức điều chỉnh cảm xúc của mình.
Tần Vãn Thư không dám nhìn Tả Khinh Hoan, nhưng rõ ràng cô ấy cảm thấy ánh mắt của Tả Khinh Hoan dán chặt vào mặt mình.
Tần Vãn Thư cảm thấy mặt mình hơi nóng lên, cô ấy xấu hổ quay người lại, lưng đối diện Tả Khinh Hoan.
Khoảnh khắc quay đi đó, khóe mắt cô ấy rõ ràng thấy được vẻ mặt đáng ghét mà mờ ám của Tả Khinh Hoan.
“Tần Vãn Thư, cô thật sự khiến tôi bất ngờ đó.” Tả Khinh Hoan cười rạng rỡ lạ thường.
Người như Tần Vãn Thư chắc đây là lần đầu tiên chủ động làm hành động thân mật với người khác.
Mặc dù có yếu tố tức giận và mất lý trí, nhưng ít nhất điều đó chứng tỏ tiềm thức của Tần Vãn Thư không thực sự chán ghét mình.
Điều này khiến Tả Khinh Hoan thả lỏng trái tim đang treo lơ lửng, cảm thấy sau này vẫn có thể tiếp tục qua lại với Tần Vãn Thư, điều đó khiến Tả Khinh Hoan rất vui.
Tần Vãn Thư tiếp tục hít thở sâu, tránh để bản thân bị Tả Khinh Hoan chọc tức lần nữa.
Thật ra không chỉ Tả Khinh Hoan bất ngờ, bản thân Tần Vãn Thư cũng rất ngạc nhiên.
Cô ấy không biết chuyện vừa rồi đã xảy ra như thế nào, làm sao mình lại để chuyện đó xảy ra được?
Tần Vãn Thư thanh lịch, bình tĩnh thường ngày đâu rồi?
Tần Vãn Thư liên tục hít thở sâu vài lần, nhắm mắt lại, ép mình bình tĩnh.
Khi Tần Vãn Thư mở mắt ra lần nữa, cô ấy đã trở lại bình thường.
Tần Vãn Thư cảm thấy khả năng điều chỉnh cảm xúc của mình là điều đáng tự hào nhất, hơn nữa cô ấy không có lý do gì để thua một tiểu tam, nếu không thì danh dự của Tần đại tiểu thư sẽ để vào đâu?
Tả Khinh Hoan phát hiện vành tai ửng đỏ của Tần Vãn Thư đã dịu đi, Tả Khinh Hoan biết Tần Vãn Thư có lẽ đã điều chỉnh được cảm xúc khiến cô ấy vô cùng khó xử này rồi.
Người phụ nữ này thật sự không hề đơn giản, Tả Khinh Hoan thầm nghĩ.
“Tả Khinh Hoan, tôi không thể không thừa nhận, cô thú vị hơn nhiều so với những gì tôi tưởng tượng.” Tần Vãn Thư quay người lại, cười như không cười nói với Tả Khinh Hoan, thái độ bình tĩnh tự nhiên như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.
Tả Khinh Hoan cảm thấy tâm hồn Tần Vãn Thư thật mạnh mẽ, có thể nhanh chóng dùng sự thanh lịch và bình tĩnh để trang bị cho bản thân.
Nếu không phải vừa rồi Tần Vãn Thư thật sự đã mất kiểm soát, thì Tả Khinh Hoan sẽ cho rằng Tần Vãn Thư kiên cố bất khả xâm phạm.
“Cô thấy thú vị là được rồi, tôi luôn hoan nghênh cô khai thác tôi.