Ánh nhìn đó khiến Tả Khinh Hoan cảm thấy mình như bị lột trần trước mặt Tần Vãn Thư, thật sự là tệ hại vô cùng.
“Cô biết rồi sao?” Tả Khinh Hoan thăm dò hỏi.
“Biết gì cơ?” Tần Vãn Thư nhướng mày hỏi ngược lại.
Vẻ mặt của Tần Vãn Thư khiến Tả Khinh Hoan không thể đoán ra bất kỳ cảm xúc nào, vẫn thanh nhã như vậy, nhưng ánh mắt lại không chút độ ấm nào.
Kiểu nguyên phối thế này thật sự sẽ khiến tiểu tam cảm thấy áp lực rất lớn.
Ít nhất Tả Khinh Hoan cảm thấy hiện tại mình giống như con chuột bị mèo rình mồi, không biết con mèo định ăn thịt mình hay muốn đùa giỡn một hồi rồi xé nát mình ra.
Cảm giác này thật tồi tệ.
“Cô hiểu tôi đang nói gì mà.” Tả Khinh Hoan trong lòng đã chắc đến bảy phần rằng Tần Vãn Thư biết rõ lai lịch của mình. Đã bị vạch trần rồi thì cứ dứt khoát đối mặt thôi.
“Không hiểu.” Bị người khác vạch trần và tự mình vạch trần cảm giác khác nhau.
Bị vạch trần, rất dễ có tâm lý “heo chết không sợ nước sôi”, cô không làm gì được nàng ta.
Nhưng tự mình vạch trần thì trong lòng sẽ nảy sinh cảm giác xấu hổ, Tần Vãn Thư không muốn cho Tả Khinh Hoan dễ chịu như vậy.
Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư, vẻ mặt cô ấy không hề thay đổi, trừ ánh mắt nhìn mình mang theo chút chế giễu, khiến Tả Khinh Hoan cảm thấy khó chịu.
“Tần Vãn Thư, cô có phải rất khinh thường loại người như tôi không?” Tả Khinh Hoan hỏi, trong lòng âm ỉ khó chịu.
Cô bị tất cả mọi người khinh thường cũng không sao, nhưng cô không muốn bị Tần Vãn Thư khinh thường.
“Các cô là loại người nào?” Tần Vãn Thư nhướng mày, ánh mắt thêm chút hứng thú. Cô ta muốn biết Tả Khinh Hoan tự xếp mình vào loại người nào.
Chết tiệt, Tả Khinh Hoan bỗng nhiên hiểu ra vì sao Tần Vãn Thư lại vòng vo tam quốc như thế.
Người phụ nữ này muốn sỉ nhục cô, hơn nữa còn mượn miệng cô để tự sỉ nhục.
Tả Khinh Hoan rất nhạy cảm, một khi cô cảm thấy người khác không còn thiện ý với mình, cô sẽ lập tức chuyển sang trạng thái cảnh giác và phản công toàn diện.
Cô thường ra tay trước, cắn trả đối phương một miếng.
“Chúng tôi chẳng qua chỉ là dùng chung một người đàn ông thôi mà?
Một thứ tốt, đương nhiên sẽ có nhiều người dùng.” Tả Khinh Hoan nói một cách đường hoàng, cô chưa bao giờ cảm thấy mình làm tiểu tam là có lỗi với ai.
Cái gọi là “ruồi không bu trứng không nứt vỏ”, chuyện này vốn dĩ là thuận tình thuận ý.
Tả Khinh Hoan hơi ngẩng mặt lên, chiếc cằm nhọn toát ra vẻ kiêu ngạo, tấm lưng thẳng tắp như sẵn sàng phản kích bất cứ lúc nào, không cho phép bản thân cảm thấy xấu hổ trước mặt Tần Vãn Thư.
Niềm kiêu hãnh của cô chính là sự khinh miệt dành cho kẻ địch.
Mặc dù trong lòng cô có một cảm xúc tự ghét bỏ bản thân đã tồn tại từ lâu, nhưng giờ phút này nó bị cô dùng sức mạnh đè nén sâu tận đáy lòng.
Tần Vãn Thư không ngờ Tả Khinh Hoan lại nhanh chóng thừa nhận thân phận của mình như vậy. Vẻ mặt kiêu ngạo, đường hoàng như thế đặt trên khuôn mặt của một tiểu tam thật là một sự mỉa mai tột độ.
Tần Vãn Thư khẽ nhếch môi, nụ cười lạnh lùng mang vẻ mỉa mai ấy khẽ đâm vào lòng tự tôn của Tả Khinh Hoan. Cô cứ nghĩ Tần Vãn Thư sẽ khác, xem ra mình thật quá nực cười rồi.
“Chuyện cô và Hàn Sĩ Bân, căn bản không đáng để nhắc đến.
Tôi muốn cô biến mất, còn dễ hơn bóp chết một con kiến.