Chương 3

Tả Khinh Hoan không trả lời, ở một mức độ nào đó, cô quả thật là kẻ không tim không phổi.

“Người phụ nữ đó quả là một mỹ nhân tuyệt trần, tại sao Hàn Sĩ Bân vẫn phải ra ngoài ăn vụng?” Lý Hâm khó hiểu hỏi.

“Ai mà biết được? Theo tôi được biết, Hàn Sĩ Bân thật sự yêu người phụ nữ tên Tần Vãn Thư đó.” Tả Khinh Hoan nhún vai, cô và Hàn Sĩ Bân đã ở bên nhau ba năm rồi, không biết Tần Vãn Thư có chút nào nhận ra không?

“Thật sự yêu người phụ nữ đó, mà vẫn ra ngoài ăn vụng, đàn ông không phải là đồ đê tiện, thì cũng là do người phụ nữ đó...” Lý Hâm nói được nửa chừng liền cười một cách nham hiểm nhìn Tả Khinh Hoan.

“Hả?” Tả Khinh Hoan nhướn mày nhìn Lý Hâm, nói thật cô cũng rất khó hiểu tâm lý của Hàn Sĩ Bân. Hàn Sĩ Bân coi trọng Tần Vãn Thư đến mức nào, có lẽ cô còn rõ hơn cả cô ấy. Nhưng yêu một người mà lại lén lút bên ngoài nuôi phụ nữ, kiểu tình yêu như vậy Tả Khinh Hoan không thể chấp nhận được.

“Cô nói người phụ nữ đó có bị lãnh cảm không?” Lý Hâm cười càng lúc càng nham nhở.

“Lãnh cảm...” Tả Khinh Hoan khẽ lặp lại, nghĩ kỹ lại thì đúng là có chút khả năng. Nhưng Tần Vãn Thư, người phụ nữ thiêng liêng như vậy trong lòng Hàn Sĩ Bân, Tả Khinh Hoan thật sự không muốn liên tưởng Tần Vãn Thư với chứng lãnh cảm. Tuy nhiên, người phụ nữ đó vóc dáng đẹp như vậy, khuôn mặt cũng xinh đẹp nhường ấy, lại còn thơm tho như vậy, nếu lãnh cảm thì thật đáng tiếc. Tả Khinh Hoan bỗng phát hiện mình và Lý Hâm có chung suy nghĩ đen tối rồi.

Lý Hâm có gương mặt trông đã thấy rõ là tướng "tiểu tam", nhìn qua đã thấy không phải là người phụ nữ gia giáo. Khóe mắt quyến rũ khẽ hất lên, thân hình nóng bỏng, ăn mặc hở hang, bước ra ngoài mười người đàn ông thì có chín người muốn bao cô ta làʍ t̠ìиɦ nhân. Lý Hâm ghét nhất là một đám đàn ông háo sắc cứ nhìn chằm chằm mình như ruồi bâu vào phân.

Lý Hâm từ nhỏ đã thích phụ nữ, mẫu giáo thích cô bé cùng bàn, tiểu học thích lớp trưởng nữ, trung học thích chị khóa trên, đại học thích cô giáo nữ, tốt nghiệp đại học thì làʍ t̠ìиɦ nhân cho người ta. Lịch sử tình trường của Lý Hâm khá trắc trở, yêu nhanh, buông cũng nhanh, thường thì không quá nửa năm, nhưng duy nhất lần này thì khác, đã tròn năm năm rồi, vẫn an phận làʍ t̠ìиɦ nhân cho một người phụ nữ. Lý Hâm cảm thấy lần này mình mới thật sự vướng vào tay phụ nữ, rồi vĩnh viễn không thể thoát ra được.