“Kiểu cách?
Có sao?” Tần Vãn Thư lần đầu tiên bị người khác nói là kiểu cách, có chút không thích ứng được mà nhìn Tả Khinh Hoan.
Thực ra, mỗi người trong lòng đều có những ý nghĩ hoang đường, không phải sao?
Tần Vãn Thư thầm biện minh trong lòng.
Tần Vãn Thư không biết rằng ý nghĩ hoang đường của mình đã bị Tả Khinh Hoan khinh thường nghiêm trọng.
“Ừm, cực kỳ kiểu cách đấy.” Tả Khinh Hoan nhìn biểu cảm bối rối của Tần Vãn Thư, rất khẳng định nói.
Vẻ mặt thanh lịch thường ngày của Tần Vãn Thư xuất hiện một chút vết nứt, giống như một đứa trẻ quen được khen ngợi đột nhiên gặp phải lời phê bình, có chút bối rối.
Biểu cảm đáng yêu thật, Tả Khinh Hoan thầm nghĩ.
Sự chú ý của Tả Khinh Hoan nhanh chóng đặt lên cây đàn piano trước cửa sổ sát đất.
Hồi nhỏ, cô chưa từng chạm vào đàn piano, trong ký ức đó mãi mãi là thứ xa vời không thể chạm tới.
Ngón tay Tả Khinh Hoan lướt qua cây đàn piano có vẻ đắt tiền, sau đó ngẩng đầu nhìn Tần Vãn Thư.
“Cô biết chơi không?” Tả Khinh Hoan nhẹ nhàng hỏi.
Cô biết Hàn Sĩ Bân biết chơi, từ khi cô và Hàn Sĩ Bân ở bên nhau, anh ta chỉ chơi cho cô nghe một lần.
Khi đó Hàn Sĩ Bân giống như một hoàng tử tao nhã, còn người phụ nữ mà sự thanh lịch thấm vào tận xương tủy này, khi chơi piano có lẽ sẽ càng quyến rũ hơn nữa.
---
Tần Vãn Thư không trả lời, chỉ ngồi xuống, mở nắp đàn, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên phím đàn đen trắng, tiếng đàn vang lên.
Tả Khinh Hoan thì dựa vào bức tường bên cạnh, lẳng lặng nhìn Tần Vãn Thư chơi đàn.
Bất kể là đàn ông hay phụ nữ, biết chơi piano thành thạo đều làm tăng thêm khí chất.
Tần Vãn Thư vốn đã là cực phẩm không cần thêm điểm cộng, huống hồ khi được cộng điểm thì Tần Vãn Thư lại càng phi thường hơn.
Gương mặt trầm tĩnh đoan trang ấy, dáng vẻ thanh lịch ấy, những ngón tay xinh đẹp ấy, Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư với nhiều cảm xúc phức tạp.
Không một ai như Tần Vãn Thư có thể khiến cô từ tận đáy lòng khâm phục, cũng không một ai như Tần Vãn Thư có thể dễ dàng khơi gợi sự tự ti ẩn sâu trong lòng cô.
Cái cảm giác hèn kém trào ra từ tận đáy lòng ấy thật tệ hại.
Khoảnh khắc này, Tả Khinh Hoan không thể không thừa nhận mình ghen tị với Tần Vãn Thư.
Tất cả những gì Tần Vãn Thư có đều là những thứ mà cô khao khát nhưng không thể với tới: gia thế hiển hách, vẻ đẹp và khí chất tao nhã mê hoặc lòng người, sự tu dưỡng nội hàm thâm sâu.
Thật là một người phụ nữ khiến người khác ghen tị, rõ ràng đều là phụ nữ mà lại khác biệt đến vậy, bàn tay của Thượng đế thật kỳ diệu.
Bởi vì cô ấy có những thứ mà mình không có nhưng lại khao khát, nên mình mới vô thức muốn tiếp cận…
“Cô muốn lại đây thử không?” Tần Vãn Thư thấy Tả Khinh Hoan đang chăm chú nhìn mình, những cảm xúc trong mắt Tả Khinh Hoan khiến cô không hiểu được.
“Tôi không biết.
Từ nhỏ tôi chưa từng chạm vào thứ này.
Ngược lại, tôi biết múa cột, những thứ tôi biết đều là loại không ra gì, bản thân tôi cũng là người không ra gì.” Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư nhẹ nhàng nói, phần lớn là tự giễu, chứ không phải ghen tị với Tần Vãn Thư.
Tần Vãn Thư hơi sững sờ.
Cô không ngờ Tả Khinh Hoan lại thẳng thắn như vậy.
Trang phục và những thứ Tả Khinh Hoan dùng đều đắt đỏ, những thứ này không phải cô gái trẻ bình thường nào cũng có thể chi trả được, trừ phi gia thế giàu có, bằng không rất dễ đoán được những món đồ xa xỉ này từ đâu mà có, dù sao thì tuổi trẻ và sắc đẹp của phụ nữ chính là món hời.