Chương 16

Tần Vãn Thư không ngờ có ngày mình cũng bị ảnh hưởng bởi vẻ bề ngoài của người khác.

Tần Vãn Thư mỉm cười lắc đầu, gạt Tả Khinh Hoan ra khỏi đầu.

Ngày hôm sau, Tần Vãn Thư không đích thân đến trả quần áo, mà phái quản gia mang quần áo đến cho Tả Khinh Hoan.

Tả Khinh Hoan nhìn thấy đó không phải là bộ đồ ban đầu của mình, mà là một bộ hoàn toàn mới cùng thương hiệu, cùng kiểu dáng.

Con nhà giàu có khác, đến cả cách trả đồ cũng khác người.

Có phải bất cứ đồ cũ nào mượn Tần Vãn Thư đều có thể đổi lại đồ mới không, Tả Khinh Hoan cầm bộ đồ mới thầm nghĩ.

Tần Vãn Thư thực ra không cố ý khoe khoang, mà cô nghĩ có lẽ một số người sẽ ngại khi quần áo của mình bị người khác mặc rồi, nên gửi trả một bộ mới thì sẽ không sai.

Trên đường lái xe về nhà, Tả Khinh Hoan nhìn thấy một chiếc xe dừng bên đường, dường như bị hỏng hóc.

Biển số xe đó Tả Khinh Hoan thấy hơi quen, đây là chiếc xe Hàn Sĩ Bân từng lái.

Hàn Sĩ Bân về nước không thể không báo cho mình, vậy thì chiếc xe này rất có thể là Tần Vãn Thư đang lái.

Tả Khinh Hoan đột nhiên cảm thấy hình như gần đây mình đặc biệt có duyên với Tần Vãn Thư, chỉ trong vòng một tuần ngắn ngủi, lại gặp được Tần Vãn Thư.

Tả Khinh Hoan khẽ nhếch môi, cũng tấp xe vào lề, mở cửa bước về phía chiếc xe kia.

Tả Khinh Hoan nhẹ nhàng gõ vào cửa kính xe của Tần Vãn Thư.

Tần Vãn Thư mở cửa kính xe, nhìn thấy Tả Khinh Hoan đang cười rạng rỡ đầy thiện ý, hơi ngạc nhiên. Sao lại gặp cô ta nữa rồi?

“Xe của cô bị hỏng rồi sao?” Tả Khinh Hoan hỏi.

“Hình như bị chết máy, tôi đang định gọi người đến kéo xe.” Tần Vãn Thư bất lực nói.

“Trời sắp tối rồi, để tôi đưa cô đi một đoạn nhé?” Tả Khinh Hoan nhiệt tình hỏi.

Lúc này Tả Khinh Hoan thật sự giống một thanh niên tốt bụng nhiệt tình giúp đỡ, không biết rằng thường ngày cô ta chẳng bao giờ lo chuyện bao đồng.

Tần Vãn Thư nhìn Tả Khinh Hoan một cái, do dự một lát rồi gật đầu.

“Vậy thì làm phiền cô vậy.” Tần Vãn Thư khách sáo nói.

“Không có gì, tiện đường thôi mà.” Tả Khinh Hoan mỉm cười nói với Tần Vãn Thư.

Thế là Tần Vãn Thư lần thứ hai ngồi lên xe của Tả Khinh Hoan.

“Lần trước cảm ơn bộ quần áo của cô.” Tần Vãn Thư mở lời nói.

“Đừng quên là tôi đã hắt cô đấy nhé.” Tả Khinh Hoan nhắc nhở.

“Không phải là va phải sao?” Tần Vãn Thư nhớ rõ có người lúc hắt mình đã nói là không cố ý va phải mà.

“Cô tin không?” Tả Khinh Hoan nhướn mày hỏi ngược lại.

Tần Vãn Thư cười bất khả trí phủ một tiếng, nghiêng người quay sang phía Tả Khinh Hoan, thân thể hai người sát lại rất gần, gần đến nỗi Tả Khinh Hoan có thể ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ từ Tần Vãn Thư.

Chỉ là Tả Khinh Hoan không biết vì sao Tần Vãn Thư đột nhiên lại gần mình như vậy, tim cô đập hơi loạn nhịp một chút.

“Người lái xe phải nhớ thắt dây an toàn.” Tần Vãn Thư vừa giúp Tả Khinh Hoan thắt dây an toàn vừa dịu dàng nói.

“Cô lúc nào cũng chu đáo vậy sao?” Tả Khinh Hoan khẽ hỏi.

Cô và Hàn Sĩ Bân ở bên nhau gần hai năm rồi, người đàn ông đó còn chưa từng giúp mình thắt dây an toàn.

Mình trong lòng người phụ nữ này có lẽ chỉ thân quen hơn người lạ một chút, mà cô ấy lại giúp mình thắt dây an toàn.

Người phụ nữ này từ trong xương cốt hẳn là một người rất tỉ mỉ và chu đáo.