Chương 46:Tiểu tổ tông thì có

Khương Oánh nhận ra nàng ta, trước đó chính người này đã rửa vết thương cho nàng.

Nàng ta gọi Minh Quận vương là thiếu chủ, xem ra hẳn là gia nhân được sinh ra và lớn lên trong Ngụy gia. Nói là hầu hạ sinh hoạt, nhưng e rằng phần nhiều là đến để giám sát nàng. Khương Oánh tự biết mình không thể từ chối, bèn nhẹ nhàng gật đầu: "Làm phiền rồi."

Trong lúc nói chuyện, Khương Oánh vô tình liếc nhìn về phía bình phong, thấy ở đó có mấy nha hoàn đang đứng chờ, trên tay bưng y phục và đồ rửa mặt.

Sắc mặt Khương Oánh thoáng ửng hồng. Nàng đang trong tình trạng không mảnh vải che thân, bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy quả thực có chút không quen.

Hồng Linh dường như nhận ra sự lúng túng của nàng, bèn quay người đi lấy y phục mang vào: "Để nô tỳ hầu hạ cô nương dậy trước đã."

Thấy mấy nha hoàn kia không tiến vào, Khương Oánh khẽ thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt đầy vẻ biết ơn gật đầu với Hồng Linh: "Làm phiền Hồng Linh tỷ tỷ."

Giọng nói của cô nương mềm mại, ngọt ngào, một tiếng "tỷ tỷ" cất lên khiến lòng người nghe như muốn tan chảy.

Hồng Linh miệng thì nói "không dám nhận", nhưng nét mặt đã trở nên dịu dàng hơn hẳn.

Sau khi ăn mặc chỉnh tề, Hồng Linh mới gọi các nha hoàn khác vào hầu hạ chải rửa.

Trước bàn trang điểm, cô nương ngoan ngoãn ngồi yên. Mái tóc đen nhánh, suôn mượt buông xõa tự nhiên xuống thắt lưng, chiếc váy lụa màu tím nhạt chiết eo càng tôn lên vòng eo thon thả, để lộ chiếc cổ trắng ngần động lòng người. Không chỉ Hồng Linh mà hai nha hoàn còn lại cũng nhìn đến ngẩn ngơ.

Bọn họ sớm đã nghe danh "đệ nhất mỹ nhân Tô Châu", nhưng chưa từng được diện kiến, chỉ nghe người ta đồn đại Khương lục cô nương nhan sắc khuynh thành tuyệt diễm thế nào, chứ đâu ngờ tận mắt nhìn thấy lại chấn động đến nhường này.

Hôm nay được gặp mặt, mới thấy danh bất hư truyền.

Đừng nói là nam nhân, ngay cả bọn họ là nữ nhi cũng nhìn đến không rời mắt được.

Đúng lúc này, một cơn gió nhẹ lùa vào qua khung cửa sổ đang hé mở. Khương Oánh đưa tay che hờ lên miệng, khẽ ho khan vài tiếng đầy kìm nén.

Đám nha hoàn bỗng chốc bừng tỉnh. Chẳng đợi Hồng Linh ra lệnh, nha hoàn đứng gần cửa sổ nhất đã vội vàng khép cửa lại.

"Là do nô tỳ sơ suất, gió sớm dạo này hơi lạnh, Khương cô nương có sao không ạ?"

Hồng Linh bước lên ân cần hỏi han.

Trong mắt Khương Oánh ánh lên nét cười, nàng khẽ lắc đầu: "Là do thân thể ta yếu ớt, không trách Hồng Linh tỷ tỷ được."

Hồng Linh thoáng ngẩn người. Hôm nay nàng ta cuối cùng cũng được chứng kiến thế nào là "mỹ nhân cười một cái, vạn vật lu mờ" rồi.

"Nô tỳ sẽ sai người đi nấu chút canh gừng." Hồng Linh hoàn hồn lại, cầm chiếc lược lên nhìn vào gương đồng hỏi: "Hôm nay cô nương muốn chải kiểu tóc gì?"

Khương Oánh đáp: "Hồng Linh tỷ tỷ thấy kiểu nào hợp thì chải giúp ta là được."

"Vâng."

Hồng Linh cung kính vâng lệnh. Nàng ta khéo léo búi cho Khương Oánh một kiểu tóc đang thịnh hành bấy giờ, rồi nhẹ nhàng cài thêm một chiếc trâm tua rua sắc tím bên cạnh. Về phần trang điểm, Hồng Linh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trong gương hồi lâu, nhưng cuối cùng vẫn chỉ thoa một chút son môi. Bởi lẽ, gương mặt này dường như thanh tú đến mức mọi sự tô điểm thêm đều trở nên thừa thãi.

Sau khi sửa soạn xong xuôi, Khương Oánh cùng Hồng Linh tiến về phía phòng ăn. Thế nhưng, vừa mới bước ra khỏi Phi Hương Viện, nàng đã bắt gặp hai bóng người phía trước. Bước chân nàng khẽ khựng lại, theo bản năng mà bước đi nhẹ nhàng hơn, song người đi phía trước vẫn thính nhạy nghe thấy động tĩnh.

Tiêu Dung khẽ xoay người nhìn lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Khương Oánh. Bất chợt nhớ lại tình cảnh đêm qua, nàng vội vàng cụp mắt xuống, đứng từ xa khẽ gật đầu hành lễ với hắn. Đám người Hồng Linh cũng đồng loạt quỳ gối thỉnh an.

Tiêu Dung nhìn Khương Oánh một hồi lâu rồi mới thu hồi tầm mắt, quay sang nói với Lang Nhất bên cạnh: "Ngươi lui xuống trước đi." Lang Nhất chắp tay vâng lệnh, chớp mắt đã biến mất nơi hành lang dài.

Tiêu Dung vẫn đứng đó, chắp tay sau lưng không hề nhúc nhích. Khương Oánh biết rõ hắn đang đợi mình, nàng khẽ mím môi, rảo bước tiến về phía hắn. Khi đến gần, nàng quỳ gối hành lễ: "Thϊếp thân bái kiến Quận vương." Tiêu Dung liếc nhìn nàng một cái, khẽ "ừm" một tiếng rồi bảo: "Đi thôi." Đến lúc này Khương Oánh mới sực nhận ra, có lẽ bữa sáng nay nàng phải dùng cùng hắn.

Hành lang uốn lượn qua tám khúc quanh, quãng đường đi cũng khá dài. Ban đầu Khương Oánh đi tụt lại sau Tiêu Dung một bước, nhưng nàng chợt nhận ra bước chân của hắn ngày càng chậm lại. Đoán chừng hắn đang để ý đến mình, nàng bèn thử bước nhanh hơn một chút để đi gần như song song với hắn. Nào ngờ, Tiêu Dung đột ngột quay sang nhìn nàng, ôn tồn nhắc nhở: "Đi chậm thôi."