Chương 45: Khó hiểu

Hắn không ngờ cô nương áo đỏ đánh nhau hăng nhất ở Châu Thúy Các lại chính là Khương tam cô nương. Một cô nương minh diễm động lòng người như vậy, quả thực không đáng để chôn cùng kẻ họ Từ kia.

Tiêu Dung cực kỳ thấu hiểu Lục Tri Cảnh, đương nhiên biết câu "sai rồi" kia có bao nhiêu thành ý. Nhưng chuyện đã xảy ra rồi, Tiêu Dung cũng không muốn đôi co với Lục Tri Cảnh nữa, bèn giật tay áo mình ra khỏi tay hắn: "Cút!"

Mắt Lục Tri Cảnh sáng rỡ: "Vậy là ta có cơm tối rồi sao?"

Tiêu Dung: "...Không có!"

"Ngày mai tự mình đến Từ phủ xóa sạch hiềm nghi, nếu không thì..."

"Nếu không thì ngài sẽ đích thân tống ta vào Ngự Sử Đài, ta biết rồi." Lục Tri Cảnh than thở một tiếng, nhưng ngay sau đó như nghĩ ra điều gì, bèn vỗ hai tay vào nhau: "Đợi gì đến ngày mai nữa, ta đến Từ phủ ăn chực bữa tối đây!"

Hắn làm sai, Quận vương phạt hắn không được ăn cơm, thế nên hắn đành phải đến Từ phủ nhận lỗi ngay trong đêm. Chậc chậc, thành ý biết bao.

Nhân tiện kéo luôn Từ đại công tử hàn huyên suốt đêm, với bản lĩnh của hắn thì chỉ ngày mai là có thể xưng huynh gọi đệ với Từ Thính Phong, đến lúc đó thì còn hiềm khích gì nữa chứ.

"Ta đi đây, Trường Minh cứ đợi tin tốt nhé."

Thế nhưng, vừa bước ra khỏi Ngụy trạch, vẻ mặt của Lục Tri Cảnh lại ỉu xìu trở lại.

Ai mà muốn xưng huynh gọi đệ với Từ Thính Phong chứ, chẳng phải vì lần này tội của Từ phủ quá quan trọng, liên quan đến việc Trường Minh có thể nắm giữ Hộ bộ hay không sao.

Ôi, thôi kệ đi!

Vì Trường Minh, hai vai gánh vác, quyết không chối từ!

Giờ thì hắn sẽ đến gặp Từ Thính Phong một phen.

Có điều, lời xin lỗi của Lục Tri Cảnh hắn đây, không biết Từ Thính Phong có nhận nổi không.

Không chuốc cho hắn say chết thì thôi!



Sau khi Lục Tri Cảnh đi rồi, Tiêu Dung có phần mệt mỏi day day mi tâm, sau đó gọi Lang Nhất đến: "Âm thầm đi theo."

Lang Nhất hiểu ý: "Chủ tử yên tâm, thuộc hạ nhất định sẽ bảo vệ Lục công tử thật tốt."

Tiêu Dung ngước mắt: "...Ý ta là trông chừng hắn, đừng để hắn đánh chết người ta."

Lục Tri Cảnh hắn thì có thể gặp nguy hiểm gì chứ. Cho Từ gia thêm mười lá gan cũng không dám làm tổn thương đến cháu đích tôn của Lục các lão nửa phần.

Khóe miệng Lang Nhất giật giật: "...Vâng!"

Sau khi Lang Nhất rời đi, Tiêu Dung mới thong thả trở về Phi Hương Viện. Hắn đến thăm tiểu thái giám thân cận trước, nghe người hầu bẩm báo đã hạ sốt, vừa uống thuốc rồi ngủ thϊếp đi, lúc này mới đi đến phòng tắm.

Vốn dĩ hắn không quen có nha hoàn hầu hạ, mà trong Ngụy trạch cũng không có gã sai vặt chuyên lo việc tắm rửa, vì vậy hắn cũng không có tâm trạng ngâm bồn, chỉ tắm rửa qua loa rồi mặc một chiếc áσ ɭóŧ đã được chuẩn bị sẵn và đi vào phòng ngủ.

Vừa bước vào gian trong, sắc mặt hắn liền lạnh đi.

Trong ánh mắt ánh lên vài phần sát khí.

Có hơi thở của người!

Rất yếu ớt, nhưng cũng rất... đều đặn.

Ánh mắt Tiêu Dung dừng lại trên chiếc màn xanh.

Xuyên qua lớp màn sa, hắn có thể lờ mờ trông thấy một khối nhỏ hơi nhô lên. Dường như đột nhiên nhớ ra điều gì, đáy mắt hắn thoáng hiện lên vài tia phức tạp.

Có lẽ là Phàn quản gia đã hiểu lầm ý của hắn.

Hắn đứng ngây tại chỗ một lúc lâu, sau đó mới từ từ bước tới.

Hắn nhẹ nhàng đưa tay vén tấm màn xanh lên, quả nhiên là gương mặt nhỏ nhắn, trắng trẻo quen thuộc ấy.

Trên hàng mi dài cong vυ"t còn vương lại chút hơi nước chưa khô.

Tiêu Dung hừ khẽ một tiếng, đây là bị dọa sợ rồi sao?

Nhưng vẫn ngủ được thế này, xem ra cũng không bị dọa đến mức quá đáng.

Tiêu Dung đang định buông rèm xuống rồi quay người rời đi, thì đột nhiên phát hiện hàng mi dài còn vương hơi nước kia khẽ run lên.

Khương Oánh đã tỉnh ngay từ khoảnh khắc Tiêu Dung bước chân vào phòng ngủ. Đây chính là sự cảnh giác mà nàng đã tôi luyện được trong suốt năm năm sống tại Phùng U Các.

Cơ thể trần trụi dưới lớp chăn tơ tằm khiến ký ức nhanh chóng ùa về ngay khi nàng vừa bừng tỉnh. Nhận ra tiếng bước chân đang chậm rãi tiến lại gần, Khương Oánh nín thở, cố gắng điều chỉnh nhịp thở sao cho thật đều đặn.

Nàng biết hắn đang đứng ngay bên ngoài màn trướng, cũng cảm nhận được ánh mắt hắn đang dừng lại trên người mình. Sự căng thẳng và lo âu ban nãy lại một lần nữa bao trùm lấy nàng, cơ thể dưới lớp chăn căng cứng, đến cả hai bàn tay cũng vô thức siết chặt thành nắm đấm.

Trong lòng nàng nhen nhóm vài tia hy vọng mong manh, tự nhủ rằng biết đâu cứ nằm im như vậy thì hôm nay sẽ tránh được kiếp nạn này.

Thế nhưng đúng lúc ấy, từ bên ngoài màn trướng lại vang lên một tiếng cười khẽ, sau đó tiếng bước chân dần dần xa đi.

Mãi cho đến khi rèm châu ngoài bình phong phát ra tiếng va chạm khe khẽ, Khương Oánh mới từ từ mở mắt, đáy mắt thoáng hiện lên vài phần nghi hoặc cùng thẹn thùng.

Thẹn thùng là bởi tiếng cười khẽ kia của hắn chứng tỏ hắn biết thừa nàng đang tỉnh, còn nghi hoặc là vì hắn vậy mà lại rời đi.

Tại sao hắn lại bỏ đi? Chẳng phải chuyện này là do chính hắn đã dặn dò sao?

Trong lòng Khương Oánh dần dấy lên một cảm xúc phức tạp, nàng cảm thấy mình dường như ngày càng không thể hiểu nổi con người này.

Lúc thì hắn ôn nhu như lời đồn đại, lúc lại xấu tính trêu chọc nàng, nhưng có khi lại lạnh lùng đến mức vô tình.

Thế nhưng, dù là ở khía cạnh nào đi nữa, nàng cũng chưa từng nhìn thấy sự ham muốn dung tục đáng ghét trong đáy mắt hắn. Ngay cả khi hắn xấu tính bóp cằm nàng, ánh mắt ấy vẫn luôn ẩn nhẫn và đầy vẻ kiềm chế.

Liệu hắn có thực sự... ham mê sắc dục như người ta nói không?

Lần đầu tiên, Khương Oánh nảy sinh sự nghi ngờ về điều này.

Khi tâm trí được thả lỏng, cơn buồn ngủ lại một lần nữa ập đến.

Đã đi rồi thì chắc hắn sẽ không quay lại nữa đâu.

Nghĩ vậy, Khương Oánh dần chìm vào giấc ngủ sâu.

Khi nàng tỉnh lại lần nữa thì trời đã sáng rõ.

Khương Oánh vừa mới ngồi dậy, một nha hoàn đã từ sau rèm châu bước vào: "Khương cô nương đã dậy rồi ạ."

Nha hoàn vén tấm màn xanh lên, cung kính cúi chào: "Nô tỳ là Hồng Linh, phụng mệnh thiếu chủ đến hầu hạ cô nương sinh hoạt hằng ngày."