Khương Oánh theo Tiêu Dung trở về Ngụy trạch. Xe ngựa vừa dừng ở sân sau, Phàn quản gia đã xách đèn l*иg ra đón.
Lang Nhất vừa đặt ghế đẩu xuống, Tiêu Dung đã bước xuống xe.
Sau khi đứng vững, Tiêu Dung liền đưa tay về phía Khương Oánh đang chui ra khỏi xe ngựa.
Khương Oánh chỉ hơi sững lại một chút, rồi nhẹ nhàng đặt tay mình lên tay hắn.
Phàn quản gia thu hết cảnh này vào mắt, ý cười trên mặt càng thêm đậm. Ông bước lên hành lễ: “Thiếu chủ, Khương cô nương.”
Tiêu Dung “ừm” một tiếng: “Dọn dẹp Giao Nguyệt Các đi.”
Phàn quản gia đang định bẩm báo về việc này, nhưng khi nghe Tiêu Dung nói vậy thì dĩ nhiên là vâng lời ngay: “Vâng, chỉ có điều trời đã tối rồi, e là hôm nay không kịp nữa.”
Vừa nói, ông vừa cẩn thận quan sát sắc mặt của Tiêu Dung: “Hay là thế này, hôm nay Khương cô nương cứ nghỉ tạm ở Phi Hương viện trước đã ạ?”
Khương Oánh nghe vậy, cả người liền cứng đờ lại.
Chẳng cần nghĩ sâu xa cũng biết, Phi Hương viện hẳn là nơi ở của Quận vương. Nếu nàng nghỉ lại nơi đó, ý nghĩa đằng sau không cần nói cũng tự khắc hiểu rõ.
Tiêu Dung nghĩ trong viện quả thực vẫn còn sương phòng trống, bèn gật đầu: “Cứ đưa Khương cô nương qua đó trước, rồi bảo nhà bếp mang ít cơm nước qua.”
“Không cần chuẩn bị phần của Lục công tử.”
Nói xong, Tiêu Dung bèn một mình đi thẳng đến Phù Vân đường.
Khương Oánh nhìn chằm chằm bóng lưng hắn, chiếc khăn thêu trong tay cũng bị nàng siết chặt đến biến dạng.
Hắn có ý gì đây, chẳng lẽ đêm nay hắn muốn... nàng sao?
Nhưng hôm nay hắn...
“Khương cô nương, mời đi lối này ạ.” Phàn quản gia cung kính nói.
Trái tim Khương Oánh chợt chùng xuống mấy phần.
Hắn đối xử với nàng chu toàn lễ nghĩa, giữ cho nàng thể diện thì đã sao chứ, tất cả cũng chỉ là làm cho người ngoài xem mà thôi. Dù sao thì nàng cũng đã là người của hắn rồi, cho nên khi nào muốn nàng, đương nhiên là do hắn định đoạt.
Khương Oánh cố gắng trấn tĩnh lại, rồi cất bước đi theo Phàn quản gia.
Ngay từ khoảnh khắc cầu xin trước xe ngựa của hắn, nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho chuyện này rồi. Huống hồ giờ đây Khương gia đã được bảo toàn, nàng lại càng không còn đường lui nữa.
Cũng chẳng có gì đáng sợ cả, nhắm mắt lại, cắn răng một cái là qua thôi!
Từ lúc dùng bữa cho đến khi tắm gội, Khương Oánh vẫn luôn tự trấn an mình như vậy.
Mãi cho đến khi được quấn trong chăn và đưa vào trong màn lụa xanh, ngửi thấy mùi hương lạnh quen thuộc, nàng mới thật sự bắt đầu hoảng loạn, không biết phải làm sao.
Mẫu thân nàng mất sớm, nên những chuyện thế này chưa từng có ai dạy nàng cả. Nàng chẳng biết chút gì về chuyện chăn gối, nhiều nhất cũng chỉ là có chút khái niệm mơ hồ mà thôi.
Chuyện Khương gia xảy ra quá đột ngột, nàng lại đường đột đến cầu xin hắn, đến nỗi tổ mẫu cũng không kịp dạy bảo. Bây giờ bên cạnh không có ma ma, ngay cả nha hoàn thân cận là Thanh Niểu cũng không có ở đây...
Giờ đây, một mình đơn độc trong chiếc màn xa lạ này, trong lòng nàng mới dấy lên một nỗi sợ hãi thực sự, điều mà hiếm khi nàng có.
Hàng mi dài của Khương Oánh run lên không ngừng.
Trong lúc tâm thần bất định, dòng suy nghĩ của Khương Oánh cứ nhảy loạn xạ.
Khi thì nàng nghĩ, tuy tính khí hắn không tốt lắm, nhưng trông cũng có vẻ ôn nhuận, chắc là trong chuyện này, hắn sẽ dịu dàng một chút chứ nhỉ. Lúc thì nàng lại nghĩ, Ngụy trạch lớn như vậy, mà lại không biết tìm một ma ma đến chỉ dạy cho nàng đôi điều.
Chuỗi sự việc xảy ra hôm nay khiến người ta không kịp xoay xở, lúc này lại vừa mới tắm xong, cả người ấm áp, trong chăn cũng thoang thoảng hương thơm, thế nên ý thức của Khương Oánh ngày một mơ màng. Trong cơn mơ màng ấy, ý nghĩ cuối cùng của nàng là, nếu lỡ như hắn đối xử với nàng quá mức thô bạo, nàng khóc lóc cầu xin, thì liệu hắn có chút nào thương hoa tiếc ngọc không.
-
Phù Vân Đường
“Ta thật sự không cố ý nghĩ ra cách này đâu, lúc ta đuổi theo thì kiệu hoa sắp vào cửa rồi, trong lúc tình thế cấp bách, ta chỉ nghĩ ra được mỗi cách này thôi!”
Lục Tri Cảnh méo mặt nói: “Trường Minh, ngài tin ta đi, ta thật sự không cố ý làm hỏng danh tiếng của ngài đâu.”
Tiêu Dung lạnh lùng nhìn hắn: “Sao không dùng danh của Lục công tử nhà ngươi?”
“Trường Minh, ngài biết mà, nếu tổ phụ mà biết ta đi cướp tân nương của người ta, thì chẳng phải sẽ đánh gãy chân ta sao.”
Lục Tri Cảnh nói xong, liếc nhìn gương mặt ngày càng lạnh đi của Tiêu Dung, rồi rất biết điều mà nói: “Ta sai rồi, không dám có lần sau nữa.”
Thế nhưng, cho dù có làm lại lần nữa, hắn vẫn dám.