Chương 42: Cướp người

Tiếng bàn tán của mọi người không lớn, nên tân nương trong kiệu hoa phía trước không hề nghe thấy.

Khương Mạn siết chặt mảnh giấy trong lòng bàn tay, trong lòng thấp thỏm không yên.

Nàng ấy vốn không muốn một mình bỏ trốn khi đại nạn sắp ập đến, nhưng tiểu nương lại lấy trâm cài kề vào cổ, doạ rằng nếu nàng ấy không lên kiệu hoa thì bà ta sẽ chết ngay trước mặt nàng ấy.

Tổ mẫu và phụ thân cũng đều mong nàng ấy đi.

Họ nói, sống được người nào hay người đó.

Chữ hiếu đặt lên hàng đầu, nàng ấy chỉ đành thỏa hiệp. Nhưng phía sau thì lo lắng cho người thân, phía trước lại chẳng thấy lối ra, trong lòng nàng ấy là một mảnh mông lung. Khi nghe nói đã đến cửa hông của Từ phủ, lòng nàng ấy lại càng kháng cự vạn phần.

Đúng lúc này, một trận vó ngựa vang lên, rèm kiệu của nàng ấy bị gió thổi bay, hở ra một khe nhỏ. Nàng ấy hoảng hốt nhìn ra ngoài, liền bắt gặp một đôi mắt sáng tựa sao trời. Chàng thiếu niên áo gấm ngựa quý, khí phách hiên ngang. Khi hắn nhìn về phía nàng ấy, nàng ấy cảm thấy tim mình như ngừng đập một nhịp.

Trong nháy mắt, rèm kiệu đã hạ xuống.

Trong kiệu hoa bỗng có thêm một mảnh giấy được vo tròn.

Nàng ấy nén lại sự kinh ngạc trong lòng, nhặt mảnh giấy lên rồi mở ra. Vì mực còn chưa khô nên nét chữ có hơi nhòe đi một chút.

"Nhận lời ủy thác của người khác, hãy tin ta."

Sáu chữ tuấn tú phóng khoáng ấy đã dấy lên trong lòng nàng ấy vài phần hy vọng.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại cảnh này, nàng ấy vẫn không thể phân biệt được tại sao lúc đó mình lại tin hắn.

Là vì thật sự đã đến đường cùng, hay là vì ánh sao trong mắt chàng thiếu niên khi nhìn về phía nàng ấy.

Bất chợt, kiệu hoa dừng lại.

Khương Mạn siết chặt ngón tay, nín thở tập trung.

Hắn đã đưa nàng ấy đến nơi nào.

Mà ở bên ngoài, Lục Tri Cảnh nhìn cỗ xe ngựa đang tiến đến từ phía đối diện và chặn đường mình, cả người rõ ràng đã thả lỏng hơn hẳn.

Qua thêm một con hẻm nữa là đến Ngụy trạch, nếu Quận vương mà không đến nữa thì hắn thật sự không biết phải kết thúc màn kịch này thế nào!

Nếu thật sự đưa người vào trong đó, Quận vương chắc chắn sẽ lột da hắn mất.

Nhưng lúc này, vở kịch cần diễn vẫn phải diễn cho trót.

Bởi vì người của Từ phủ vẫn còn đang theo dõi ở phía sau.

Lục công tử phất tay áo, hất cằm nhìn ra xa, rồi cất cao giọng:

“Kẻ nào phía trước dám chặn đường, có biết tiểu gia đây là ai không!”

Một lúc sau, từ trong cỗ xe ngựa đối diện truyền đến một giọng nói có phần lạnh lẽo: “Lục Tri Cảnh, ai cho phép ngươi ra ngoài làm càn!”

Lục Tri Cảnh ngẩn ra, nheo mắt nhìn kỹ cỗ xe ngựa, sau đó liền xuống ngựa, cầm roi đi tới: “Ồ, là Quận vương à, Quận vương đừng trách, do trời tối quá nên ta mới không nhận ra xe ngựa của người.”

“Đứng lại đó.”

Nghe vậy, Lục Tri Cảnh có chút bất mãn, nhưng cuối cùng vẫn dừng bước: “Quận vương, không phải ngài đến chống lưng cho vị Khương tiểu nương tử kia sao, sao lại về nhanh thế ạ? À đúng rồi, ngài vừa đi, ta ở trong phủ quả thực buồn chán, nên ra ngoài dạo một vòng. Ha, ngài đoán xem sao, ta dạo một vòng mà lại gặp được một mỹ nhân đấy!”

“Ngài nói xem có khéo không, thần hỏi kỹ ra mới biết vị mỹ nhân này cũng họ Khương, chính là tỷ tỷ ruột của vị tiểu nương tử đã chặn xe ngựa của ngài lúc trước đó. Ta nghĩ bụng, thế này thì hay quá rồi, đã là tỷ muội ruột, thì chắc chắn Quận vương cũng sẽ thích vị này, thế là thần liền cướp người về cho ngài luôn.”

“Ngài yên tâm, ta chắc chắn không làm kinh động đến mỹ nhân đâu, trên đường đi chậm rì rì, chỉ sợ làm người ta xóc nảy, tội nghiệp cho con Xích Thố của ta lắm!”

Lục Tri Cảnh cười một cách đầy ẩn ý: “Quận vương, hay là ta gọi tiểu nương tử xuống cho ngài xem thử nhé?”

Giọng của Lục Tri Cảnh không lớn không nhỏ, vừa đủ để những người xung quanh đều nghe thấy.

Sắc mặt mọi người đều biến đổi, hóa ra không phải hắn cướp người cho mình, mà là cướp cho Minh Quận vương!

Chẳng trách Từ đại công tử không những không dám ngăn cản, mà còn khách sáo tiễn người đi. Hóa ra vị tiểu lang quân này là người của Minh Quận vương!

Trong lòng Khương Mạn lại vô cùng kinh hãi, nàng ấy vô thức bấm vào lòng bàn tay đến hằn lên mấy vết móng.

Hắn muốn đưa nàng ấy cho Minh Quận vương!

Nhưng chẳng phải Lục muội muội đã vào Ngụy trạch rồi sao?

Rốt cuộc chuyện này là thế nào.

Mà nàng ấy đâu biết rằng, Khương Oánh đang ở ngay trong cỗ xe ngựa đối diện.

Nghe những lời lẽ ngang ngược của Lục công tử, Khương Oánh càng nghe càng kinh hãi. Nàng không thể ngờ Lục công tử lại nghĩ ra cách như vậy.

Nàng cẩn thận liếc nhìn Tiêu Dung bên cạnh, quả nhiên, đáy mắt người sau đã phủ một tầng sương lạnh.

Khương Oánh mím môi, lặng lẽ thở dài.