Nhìn bóng lưng vội vã rời đi của Khương Oánh, Khương lão thái thái có chút bất mãn: "Xảy ra chuyện lớn như vậy, dĩ nhiên phải hỏi cho rõ ràng ta mới yên tâm được, con ngăn ta làm gì."
Khương Lạc Bạch với vẻ mặt phức tạp kéo Khương lão thái thái ra một góc, rồi ghé tai bà cụ nói nhỏ vài câu.
Sắc mặt Khương lão thái thái lập tức thay đổi, bà cụ vội liếc nhìn về phía Ngân Sương viện: "Thật sao?"
Khương Lạc Bạch gật đầu: "Vâng ạ."
Khương lão thái thái thở dài một hơi thật sâu, rồi không nói gì thêm.
Trong khi đó, Mạnh Thị lại đột nhiên nhớ ra điều gì, bèn kêu lên một tiếng "Ối", rồi quay sang nói với Khương Lạc Hàn: “Không biết Đồng Nhi đã đến Nhậm gia hay chưa!”
Hôm nay vội vàng đưa nàng ta đi là chuyện cấp bách phải tòng quyền [*], nhưng bây giờ nguy nan của Khương gia đã được hóa giải, dĩ nhiên bà ta không muốn con gái mình cứ thế bị gả đi một cách mất mặt như vậy. Cũng không biết Nhậm gia có lương tâm hay không, lỡ như họ cũng giống Từ phủ, vừa nhận người đã sang tay cho kẻ khác, thì sau này nàng ta làm gì còn ngày lành tháng tốt nữa.
[*] khi có chuyện rất gấp rất vội, phải coi tình hình mà quyết định
Khương Lạc Hàn cũng hiểu ý bà ta, chỉ là lúc này người đã đưa đi rồi, thì còn có thể làm gì được nữa.
“Mẫu thân.”
Thấy Khương Lạc Hàn không nói gì, Mạnh Thị liền đi đến bên cạnh Khương lão thái thái, sốt sắng gọi.
Khương lão thái thái dĩ nhiên cũng thương cháu gái, nhưng sự đã đến nước này thì cũng đành chịu: “Con đến Nhậm gia một chuyến, bàn bạc chuyện cưới xin đi.”
Bất kể nguyên do là gì, sau chuyện hôm nay, hôn sự này tuyệt đối không thể thay đổi được nữa. Gả làm thϊếp cũng không xong, nên nếu Nhậm gia gật đầu, thì vẫn phải làm theo đúng quy củ.
Mạnh Thị nghe xong mừng rỡ, nhưng ngay sau đó lại ủ rũ: “Liệu Nhậm gia có đồng ý không ạ?”
Lão thái thái liếc bà ta một cái: “Nếu chút bản lĩnh ấy mà cũng không có, thì đừng đi nữa.”
Nói xong, lão thái thái liền để Vương ma ma dìu về Thọ Ninh Đường.
Chu Thị cũng kéo Khương Sanh định rời đi.
Mạnh Thị nhanh tay lẹ mắt giữ bà ta lại: “Tẩu tẩu, tẩu giúp muội nghĩ cách với, muội phải nói thế nào bây giờ.”
Trải qua một hồi biến cố, lúc này tim của Chu Thị vẫn chưa hoàn toàn ổn định lại, chỉ đáp lại một cách hờ hững: “Hôm nay Quận Vương đến Khương gia, Nhậm gia không thể không biết.”
Mạnh Thị ngẩn ra, rồi lập tức tươi cười rạng rỡ: “Muội hiểu rồi, cảm ơn tẩu tẩu đã chỉ điểm.”
Chỉ cần mượn danh Quận Vương ra gây sức ép, Nhậm gia nào dám không đồng ý.
Nghĩ vậy, Mạnh Thị vội vàng cho người chuẩn bị xe ngựa để đuổi theo đến Nhậm gia.
Ở một diễn biến khác, Khương Oánh dường như muốn kiểm chứng suy đoán trong lòng, bước chân mỗi lúc một nhanh hơn. Quả nhiên, nàng vừa đến cổng vòm thì đã thấy một bóng người cao lớn.
Không phải Lang Nhất thì còn là ai.
Chuyện này nằm trong dự liệu của nàng, nhưng lại khiến Thanh Niểu đi theo sau hốt hoảng.
Bởi vì biết trước đại nạn sắp ập đến, trong phủ đã cho giải tán hết gia nhân, chỉ còn lại vài người không muốn rời đi, trong đó có Thanh Niểu. Nàng ấy có một niềm tin vô cớ rằng, cô nương nhất định sẽ quay về.
“Khương cô nương, chủ tử đang đợi cô nương ở bức tường phía sau.”
Lang Nhất tiến lên một bước, chắp tay nói với Khương Oánh.
Khương Oánh khẽ gật đầu, mặt không biểu cảm.
Quả nhiên, hắn sẽ không yên tâm để nàng ở lại một mình.
“Để ta dặn dò tỳ nữ vài câu.”
Lang Nhất dĩ nhiên không phản đối, bèn lùi lại vài bước.
“Cô nương, đây là…”
Thanh Niểu dường như đã nhận ra điều gì đó, lo lắng hỏi.
“Yên tâm, ta không sao.” Khương Oánh nói: “Nhớ kỹ, đối với người ngoài, ta vẫn luôn ở trong Ngân Sương Viện. Trước đó Quận Vương đã ra lệnh, ta không được phép ra khỏi viện, cũng không cho phép ai đến thăm, em chỉ cần canh giữ nội viện là được.”
“Nếu bà nội và cha có hỏi, em cứ nói thật.”
Minh Quận Vương đã tốn công giữ gìn danh tiếng cho nàng, sao nàng có thể không nhận tấm lòng này. Nàng thầm nghĩ, nếu như mình không biết chuyện mờ ám ở Từ phủ, có lẽ nàng đã thật sự có thể an phận ở Ngân Sương Viện chờ hắn về kinh rồi.
Chỉ tiếc là không có thuốc hối hận.
Bằng không, lúc đó nàng nhất định đã bịt chặt tai lại rồi.
Thanh Niểu tuy lo lắng, nhưng lúc này cũng chỉ có thể nhận lời: “Cô nương yên tâm, nô tỳ có thể ứng phó được.”
Khương Oánh vốn rất tin tưởng vào khả năng của Thanh Niểu, nàng suy nghĩ một lát rồi hạ giọng nói: “Em cũng nhân dịp này chuẩn bị đi, chúng ta có lẽ sắp phải rời đi rồi.”
Thanh Niểu nghe vậy liền nghiêm mặt đáp: “Nô tỳ hiểu rồi ạ.”
Khương Oánh không trì hoãn thêm, dặn dò đơn giản vài câu rồi đi về phía bức tường sau của Ngân Sương Viện. Người làm trong phủ đều đã giải tán cả, nên cũng không cần lo bị ai nhìn thấy.
Vừa đến nơi, nàng đã thấy Tiêu Dung đang chắp tay sau lưng đứng đợi. Nghe thấy tiếng động, hắn liền quay đầu nhìn lại.
“Quận Vương.” Khương Oánh đi đến trước mặt Tiêu Dung, cúi gối hành lễ.
Tiêu Dung “ừ” một tiếng, rồi vươn tay ôm lấy eo nàng, cả người nàng thuận theo lực kéo mà áp sát vào người hắn.
Cơ thể Khương Oánh bỗng cứng đờ, nàng căng thẳng đến nín thở.
“Nếu sợ thì nhắm mắt lại.”
Đầu mũi thoang thoảng mùi hương lạnh lẽo quen thuộc của hắn, bên tai là tiếng gió rít gào, lúc này Khương Oánh mới hoàn hồn.
Hóa ra là hắn định đưa nàng vượt tường.
Khi chân vừa chạm đất, Tiêu Dung vẫn chưa buông nàng ra, mà cúi đầu hỏi: “Ban nãy nàng nghĩ gì vậy?”
Khương Oánh nép trong lòng hắn, lắc đầu: “Không có gì ạ.”
Nàng có dám nói ra là mình đã nghĩ hắn định làm gì đó với mình không.
Một lúc sau, trên đỉnh đầu vang lên một tiếng cười khẽ. Tiêu Dung buông nàng ra rồi một mình bước lên xe ngựa, Khương Oánh cũng lẳng lặng đi theo.
Mãi cho đến khi xe ngựa bắt đầu lăn bánh, Tiêu Dung mới đột nhiên lên tiếng: “Bổn Quận Vương không có hứng thú kiểu đó, nàng không cần phải nghĩ.”
Khương Oánh phải mất một lúc mới hiểu được ý của hắn.
Ý là hắn không có hứng thú “ngoài trời”, nên nàng có nghĩ cũng vô ích.
Trong phút chốc, mặt Khương Oánh đỏ bừng lan đến tận cổ, nàng cúi gằm mặt, cố gắng giải thích: “Ta… ta cũng không có!”
Nàng có điên mới có cái suy nghĩ đó!