Chương 38

Mãi đến khi người Khương gia đều đã đứng dậy, Tiêu Dung mới để Lang Nhất giao xấp bản thảo mà Trương Hào Thuận để lại cho Khương Lạc Bạch, thuận tiện nối lại tay cho ông: "Kể từ hôm nay, cứ luyện theo nét chữ trên này."

Cú nối tay này khiến trán Khương Lạc Bạch đau đến rịn ra một lớp mồ hôi mỏng. Thế nhưng, sau khi dùng tay trái nhận lấy xấp bản thảo, ông lại ngẩn người: "Cái này..."

Đây rõ ràng là những thứ được lấy từ thư phòng của ông, nhưng tại sao lại không phải là bút tích của ông?

Tuy nhiên, Khương Lạc Bạch không phải là người ngu ngốc, chỉ cần suy nghĩ một chút là ông đã hiểu ra. Vì vậy, ông kính cẩn chắp tay với Tiêu Dung: "Tạ ơn Quận Vương."

Tiêu Dung mặt không đổi sắc, thản nhiên nói: "Đây là cách nhanh nhất và tốt nhất, ngươi có bằng lòng không?"

Bằng chứng vốn là thứ được dựng lên từ hư không, cũng là vì ỷ vào thế lực yếu kém của Khương gia nên mới dám vu oan một cách trắng trợn như vậy. Giờ đây, khi bút tích đã khác, thì những lá thư được cho là cấu kết với Khương quốc cữu cũng không còn giá trị nữa.

Đương nhiên, điều quan trọng nhất là Khương gia đã bám được vào Thần Vương phủ, những kẻ kia cũng sẽ không dám bám víu vào cái bằng chứng ngụy tạo này để vu khống nữa.

Còn đối với Khương Lạc Bạch, chỉ cần thay đổi một nét chữ là có thể bảo toàn được cả Khương gia, làm sao ông có thể không bằng lòng được. Thế là, ông lại một phen cảm tạ ơn đức.

Chỉ là... những hồ sơ vụ án của ông ở phủ nha, chuyện này không thể giấu được.

"Sau này sẽ có người mang tất cả những hồ sơ mà ngươi đã tự tay viết về Khương phủ, những cái cần thiết thì chép lại, những cái không cần thiết thì hủy đi."

Tiêu Dung suy nghĩ một lát, rồi lại nói: "Còn những bút tích bên ngoài không thể lấy lại được, cứ không nhận là được."

Dù sao thì, mọi chuyện vốn đã là vô lý, vậy thì cứ dùng cái vô lý hơn để đối phó.

Đằng nào cũng là không nói lý lẽ, cứ xem ai không nói lý lẽ hơn ai mà thôi.

Khương Lạc Bạch ngẩn người: "Chuyện này..."

Liệu có được không?

"Ngươi làm chức Trưởng sử cũng không phải là ngắn, chắc chắn số lượng không ít đâu. Khương gia các ngươi đông người như vậy, cùng nhau chép đi." Tiêu Dung lại nói: "Lục cô nương cũng nhận một ít về, chép không xong thì không được ra khỏi viện, cũng không được phép có người đến thăm."

Bởi vì đã có kẻ muốn đối phó với Khương gia, chắc chắn chúng sẽ không dừng lại ở đây. Sau khi hắn đi rồi, khó có thể đảm bảo sẽ không có kẻ nào giăng bẫy Khươn giag. Khương Trưởng sử vốn có lòng cảnh giác cao, không dễ ra tay, nhưng muốn đối phó với những người khác trong phủ thì lại đơn giản hơn nhiều. Vậy nên, cứ để họ thấy nhiều hơn sự hiểm ác của lòng người, để họ trưởng thành hơn một chút, tránh cho hắn sau khi về kinh rồi vẫn không được yên ổn.

"Nhân tiện cứ để riêng những vụ án chưa được phá giải ra, trước khi làm rõ ràng mọi chuyện thì các ngươi không cần ra khỏi phủ." Tiêu Dung dường như không hề nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt Khương Lạc Bạch, tiếp tục nói.

Như vậy, trước khi hắn rời đi, nói không chừng còn có thể giao những hồ sơ vụ án này cho vị tri châu kế nhiệm. Theo như hắn dự đoán, tri châu kế nhiệm phần lớn sẽ là phe cánh của Thẩm gia. Cứ coi như là tìm việc cho ông ta trước, tránh cho ông ta rảnh rỗi lại đi gây sự với mình.

Khương Lạc Bạch: "..!"

Làm gì có chuyện người nhà giúp sao chép hồ sơ vụ án, hơn nữa bút tích cũng mỗi người một khác chứ.

Vả lại, những vụ án cũ tồn đọng chưa được phá giải kia cũng là cả một đống lớn, cho dù cả nhà cùng ra tay, ít nhất cũng phải mất hơn một tháng chứ.

Và điều khiến những người khác kinh ngạc hơn cả là, Lục cô nương không phải đã đi theo Quận Vương rồi sao?

Tại sao vẫn còn ở lại trong phủ?

Ngay cả chính Khương Oánh cũng ngây người ra.

Chẳng phải hắn đã nói không cho phép nàng rời khỏi tầm mắt của hắn sao?

Giữa những ánh mắt kinh ngạc và không chắc chắn của mọi người, Tiêu Dung chậm rãi bước về phía Khương lão thái thái, khẽ gật đầu: "Hôn sự của Lục cô nương, cứ tạm thời để đó đã."

Sắc mặt Khương lão thái thái biến đổi, nhưng bà cụ nhanh chóng phản ứng lại, cúi người định hành đại lễ thì bị Tiêu Dung giơ tay ngăn lại: "Đã là trưởng bối, có thể miễn quỳ lạy."

Nếu như câu nói vừa rồi của Tiêu Dung vẫn còn có người chưa hiểu, thì sau khi câu nói này được thốt ra, cho dù là người ngu ngốc nhất cũng đã hiểu rõ.

Minh Quận Vương đây là đang cho Lục cô nương đủ thể diện.

So với việc tự mình đến Ngụy trạch và được nghênh đón với lễ nghi chu toàn, thì cho dù đều là thϊếp, sự khác biệt cũng quá lớn.

Khương lão thái thái nước mắt lưng tròng, hết lời cảm tạ Tiêu Dung.

Quận Vương đã bằng lòng nâng đỡ Lục nha đầu, sau này khi Lục nha đầu đến kinh thành, cuộc sống cũng sẽ không quá khó khăn.

Đây cũng là thể diện cho Khương gia, người Khương gia tự nhiên vui mừng. Thế nhưng, Mạnh thị và La di nương vừa nghĩ đến những đứa con gái mà mình đã gả đi, trong lòng lập tức cảm thấy không vui.

Khương Oánh ngây người nhìn Tiêu Dung. Nàng vốn nghĩ hắn nhiều nhất cũng chỉ làm cho qua chuyện rồi lại đưa nàng về Ngụy trạch, chứ không ngờ hắn lại có thể chu toàn lễ nghi đến vậy.

Nhưng mà, hắn có yên tâm để nàng ở lại Khương gia không, không sợ nàng làm lộ tin tức sao?

Lời tác giả:

Tiêu Dung: Nàng nghĩ nhiều rồi, khiêng đi ngay trong đêm!