Chương 37

Lời này quả thực là nói đùa, bởi vì Minh Quận Vương của Thần Vương Phủ, thì có chuyện gì mà không thể can thiệp được chứ. Trong kinh thành này, có ai mà không biết, Minh Quận Vương là người được Bệ hạ coi trọng nhất.

“Phụng mệnh làm việc ư, thế thì đơn giản thôi.”

Tiêu Dung chìa tay ra: “Đưa chứng cứ cho bổn quận vương xem nào. Trương đại nhân hẳn là biết rõ bổn quận vương và Khương Quốc cữu có thù. Nếu Khương gia này thật sự có giao tình riêng với Khương Quốc cữu, bổn quận vương sẽ đích thân ra tay!”

Trương Hào Thuận căng thẳng trong lòng. Tại sao Minh Quận Vương lại chắc chắn rằng y không có bằng chứng chứ! Lẽ nào...

Trong lòng Trương Hào Thuận chợt thắt lại, lẽ nào bút tích trong thư phòng của Khương trưởng sử cũng là do Quận vương làm? Thảo nào vừa rồi vẻ mặt mờ mịt của Khương trưởng sử không giống như đang giả vờ, vậy mà y còn cho rằng Khương trưởng sử diễn kịch quá tài tình.

Một phủ trưởng sử nho nhỏ mà lại có thể khiến Minh Quận Vương phải hao tâm tổn trí đến vậy.

Nếu thật sự là thế, may mà y không vừa đến đã ra tay, nếu không, e là y cũng không thể sống sót mà rời khỏi thành Tô Châu này.

Nghĩ đến đây, Trương Hào Thuận càng thêm cung kính cúi người: “Bẩm Quận vương, chứng cứ đương nhiên là đang ở Đại Lý Tự.”

Tiêu Dung hơi ngạc nhiên: “Ồ?”

“Vậy thứ đó là gì?”

Trương Hào Thuận liếc mắt nhìn xấp giấy trong tay tâm phúc, rồi cười nhẹ nói: “Hạ quan vốn nghe danh bút tích của Khương trưởng sử rất đẹp, nên vừa rồi đã cho người lấy đến để chiêm ngưỡng một phen. Chỉ là, không biết liệu có vinh hạnh được tận mắt thấy Khương trưởng sử đề một bức chữ không.”

Tiêu Dung nghe vậy liền nhìn sang Lang Nhất: “Nếu vậy, bổn quận vương cũng có vài phần hứng thú, không biết Khương trưởng sử có bằng lòng đề bút không.”

Khương Lạc Bạch lúc này vẫn chưa hiểu ra, tại sao Trương đại nhân đã lấy được bút tích thường ngày của mình rồi, mà lại không dùng nó làm bằng chứng. Rõ ràng, nét chữ trong những bức thư riêng qua lại với Khương Quốc cữu giống hệt của ông, đến cả Minh Quận Vương cũng chưa chắc đã nhìn ra được mới phải chứ.

Thế nhưng, không đợi ông nghĩ thông suốt, đã nghe thấy những lời này. Ông hơi sững người, rồi nói: “Hạ quan đương nhiên là bằng lòng... Á!”

Lời còn chưa dứt, cánh tay phải của ông đã bị bẻ trật khớp, đau đến mức sắc mặt trắng bệch.

Lang Nhất mặt không đổi sắc quay về bên cạnh chủ tử, như thể vừa rồi không có chuyện gì xảy ra.

Tiêu Dung: “Chậc, Trương đại nhân cũng thấy rồi đấy, Khương trưởng sử cũng bằng lòng viết lắm, chỉ tiếc là tay này bị thương rồi, không viết được nữa.”

Trương Hào Thuận: “......”

Khóe môi y giật giật, đáp lại: “Quận vương nói rất phải.”

Y đưa ra yêu cầu này vốn cũng chỉ để thăm dò một chút, xem Minh Quận Vương có quyết tâm bảo vệ Khương gia hay không. Nếu có, vậy thì Minh Quận Vương một khi đã ra tay can thiệp vào bút tích, tự nhiên sẽ không để y tóm được bất kỳ điểm yếu nào. Y cũng không thể tóm được, nếu không, hôm nay Khương gia có chết được hay không y không biết, nhưng y thì chắc chắn không có kết cục tốt đẹp.

Người mà Quận vương muốn bảo vệ, đừng nói là y, mà ngay cả cấp trên của y cũng không dám tùy tiện làm gì. Y có thể sống sót trên quan trường đến ngày hôm nay, chính là nhờ vào việc biết thời biết thế.

Bây giờ người thì y không động vào được nữa rồi, các thủ tục cần làm cũng đã làm xong, y trở về cũng dễ dàng báo cáo.

“Hay là Trương đại nhân ở lại thêm vài ngày, đợi tay của Khương trưởng sử lành lại, rồi đề cho Trương đại nhân một bức chữ nhé?” Tiêu Dung nghiêm mặt nói.

Trương Hào Thuận cúi người chắp tay hành lễ: “Không dám, hạ quan còn có việc quan trọng trong người. Chuyện hôm nay, hạ quan... sẽ bẩm báo đúng sự thật?”

Mấy chữ cuối cùng, rõ ràng là mang ý dò hỏi.

Tiêu Dung không khỏi liếc nhìn y thêm một cái, một lúc lâu sau mới nói: “Cứ bẩm báo đúng sự thật là được.”

Thái độ của Trương Hào Thuận càng thêm cung kính: “Hạ quan đa tạ Quận vương đã thông cảm.”

“Hạ quan xin cáo từ.”

Tiêu Dung khẽ “ừm” một tiếng, không nặng không nhẹ.

Đoàn người của Đại Lý Tự đến nhanh, mà đi cũng nhanh.

Tiêu Dung nghiêng người liếc nhìn về hướng Trương Hào Thuận vừa rời đi.

Người này nếu không thể thu phục làm của mình, ắt sẽ là một đại họa.

“Hạ quan đa tạ ơn cứu mạng của Minh Quận Vương.”

Khương Lạc Bạch dẫn theo người Khương gia cùng tạ ơn Tiêu Dung.

Khương Oánh cũng vội vàng quỳ xuống.

Tiêu Dung liếc nhìn nàng một cái, nhíu mày. Lần nào nàng quỳ cũng rất dứt khoát.

“Đứng lên đi.”