Chương 34: Không tha một ai

Bàn tay đang lật xem thư của Khương Lạc Bạch run lên, ông không thể tin nổi mà nhìn Trương Hào Thuận.

Trong cung!

"Khương đại nhân xem cho kỹ đi, đây có phải là bút tích của Khương đại nhân không?"

Trương Hào Thuận dường như không hề nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt ông, y đứng thẳng người dậy, có chút mất kiên nhẫn nói.

Khương Lạc Bạch mặt trắng bệch lại cúi đầu nhìn xuống. Ông càng xem càng kinh hãi, đến cuối cùng sau lưng đã lạnh toát.

Nét chữ này giống hệt bút tích của ông, đến nỗi chính ông cũng không thể tìm ra được kẽ hở nào!

Thế nhưng, ông chưa bao giờ viết những lá thư như vậy!

"Ta chưa bao giờ viết, đây là giả mạo!"

Khương Lạc Bạch trầm giọng nói.

Trương Hào Thuận cười một cách thờ ơ, rồi vẫy tay ra hiệu cho người phía sau: "Đi lấy bút mực của Khương đại nhân đến để đối chiếu."

Y ngước nhìn sắc trời, trong mắt thoáng qua vài tia bực bội.

Đây đã là sự kiên nhẫn cuối cùng của y rồi.

Vốn dĩ, y có thể thong thả dùng một bữa cơm ở dịch quán rồi mới đến đây. Ai ngờ, Khương gia lại là kẻ to gan, dám chạy đến cầu cứu cả Minh quận vương!

Cấp trên đã hạ lệnh tử, người Khương gia một người cũng không được giữ lại. Vì vậy, y sợ nảy sinh thêm rắc rối nên đã phải phi ngựa đến đây ngay lập tức.

May mắn là Minh quận vương đã không can thiệp.

Tuy nhiên...

Trương Hào Thuận quét mắt qua một lượt đám nữ quyến đang quỳ trên mặt đất, ánh mắt dừng lại ở hai cô nương duy nhất trong phủ.

Không biết người đã đến cầu cứu Minh quận vương là cô nương thứ mấy.

Thứ mấy cũng được, chỉ cần không phải là Lục cô nương thì mọi chuyện sẽ dễ giải quyết.

Trương Hào Thuận cố ý liếc mắt ra ngoài cửa.

Hành động của vị Lâm tham quân kia, y không phải là không biết. Chỉ là, y vẫn phải nể mặt Tần tự chính. Cho nên, mặc kệ người đó được đưa đi từ hôm qua hay hôm nay, y tạm thời cứ nhắm một mắt mở một mắt cho qua vậy.

Mặt mũi của cấp trên thì phải giữ, nhưng người thì y vẫn phải gϊếŧ.

Cho dù đã xuất giá, cũng không thể sống sót được!

Chu thị cảm nhận được ánh mắt của Trương Hào Thuận, thân thể cứng đờ lại một cách rõ rệt, bà ta bất giác liếc mắt nhìn sang Khương Sanh.

Khương Sanh cảm nhận được ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, nàng ta ngẩng đầu lên, vừa hay chạm phải ánh mắt của Trương Hào Thuận, nàng ta vội vàng cúi đầu xuống.

Trương Hào Thuận chú ý đến hành động nhỏ của Chu thị, ánh mắt liền rời khỏi người Khương Sanh.

Là con của kế thất, không phải người này.

Sau đó, ánh mắt của y liền dừng lại trên người Khương Đình.

Tất cả mọi người đều đang quỳ, đầu cúi gằm, nên không thể nhìn rõ tuổi tác.

Vì vậy, Trương Hào Thuận liền đi về phía Khương Đình.

Người Khương gia đều kinh hãi, Liễu di nương lại càng sợ đến mức run như cầy sấy.

Khương Đình dường như cảm nhận được điều gì đó, nàng ta cắn chặt môi đến trắng bệch, bàn tay trong ống tay áo nắm chặt cây trâm.

"Ngẩng đầu lên."

Khương Đình liếc mắt qua, thấy một đôi hia hoa lệ dừng lại bên cạnh mình, cả người nàng ta liền run lên. Có lẽ vì quá sợ hãi, cây trâm trong tay nàng ta tuột ra, rơi xuống đất.

Giữa một không gian tĩnh lặng, tiếng cây trâm rơi xuống đất nghe đặc biệt trong trẻo.

Trương Hào Thuận nhìn chằm chằm vào cây trâm bạc sắc nhọn, dường như nghĩ đến điều gì đó, khóe môi y nhếch lên một nụ cười giễu cợt.

Tưởng ta là loại người gì chứ, cái thân hình nhỏ bé này ta còn chưa thèm để mắt tới.

Y vốn định mắng vài câu, nhưng khi nhìn thấy thân hình mảnh mai đang run như cầy sấy của cô nương trước mặt, y lại nhíu mày.

Cái gan này, không thể nào là huyết mạch của Tề gia được.

Nhưng, lỡ như thì sao.

Dù sao thì, người Tề gia cũng đã chết nhiều năm như vậy rồi, không học được mấy phần khí phách cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

Trương Hào Thuận cúi người nhặt cây trâm bạc lên, rồi ngồi xổm xuống đưa qua: "Ngươi là con thứ mấy trong phủ?"

Ngay từ lúc cây trâm rơi xuống đất, Khương Đình đã sợ đến mức rơi lệ. Nàng ta muốn nhặt lại nhưng không dám, thế nhưng trên người nàng ta lại chẳng có vật gì sắc nhọn khác. Nếu thật sự đến lúc đó, có muốn tìm đến cái chết cũng không xong!

Vậy mà, nàng ta không ngờ y lại nhặt cây trâm lên rồi đưa cho mình. Chỉ do dự trong giây lát, Khương Đình liền vội vàng chộp lấy cây trâm.

Cùng lúc đó, Trương Hào Thuận cứ thế trơ mắt nhìn mấy giọt nước mắt lần lượt vương vãi trên mặt đất. Y đứng dậy, vô tình hay hữu ý liếc nhìn Khương Sanh một cái. Nữ nhân của Khương gia, gan đều nhỏ bé đến thế sao.

“Ta hỏi lại một lần nữa, ngươi là con thứ mấy trong nhà?”

Nghe thấy giọng nói lạnh lẽo đó, Khương Đình gần như phải gom góp tất cả dũng khí cả đời, nức nở đáp: “Là con thứ chín ạ.”

Trương Hào Thuận nghe vậy thì nhíu chặt mày, sau một hồi trầm ngâm suy nghĩ, y mới chậm rãi bước tới, ra vẻ bâng quơ hỏi:

“Trên đường tới đây, ta có nghe nói trong phủ có hai vị cô nương đã xuất giá, không biết là hai vị nào nhỉ.”