Chương 33: Án tử

Ở một bên khác, Liễu di nương ôm Khương Đình nhỏ tuổi nhất, không ngừng rơi lệ. Cửu cô nương của bà ta mới mười bốn tuổi, bà ta không thể nhẫn tâm làm vậy.

Thế nhưng, Cửu cô nương vốn luôn nhút nhát, lại lặng lẽ nắm chặt một cây trâm trong lòng bàn tay.

Liễu di nương thấy vậy, tiếng khóc càng lớn hơn.

Vừa đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên có động tĩnh.

Mọi người theo phản xạ ngồi thẳng lưng, căng thẳng nhìn ra ngoài, thì thấy Lâm tham quân sắc mặt u ám, bước nhanh tới.

“Tử Bồng...”

Khương Lạc Bạch thấy vẻ mặt của ông ta như vậy, trong lòng đã nguội lạnh đi một nửa.

Chẳng lẽ Lục nha đầu đã xảy ra chuyện rồi.

Lâm tham quân vội vàng nói: “Người của ta nhận được tin, Trương đại nhân đã vào thành trước thời hạn, e là lúc này đã qua hẻm Ngô Đồng rồi.”

Trương đại nhân mà Lâm tham quân nhắc đến chính là Tư trực của Đại Lý Tự, Trương Hào Thuận.

Khương Lạc Bạch loạng choạng ngồi xuống, sắc mặt trắng bệch.

Khương Lạc Hàn run giọng hỏi: “Sao... sao lại đến sớm hơn, chẳng phải còn hơn một canh giờ nữa sao.”

Lâm tham quân trầm giọng đáp: “Vốn dĩ họ phải dùng bữa tối ở dịch quán Như An rồi mới vào thành. Nhưng không biết vì sao mà đoàn người của Trương đại nhân lại không dừng chân ở dịch quán, hơn nữa sau khi vào thành, mười lăm người họ còn thúc ngựa chạy thẳng đến Khương gia.”

Người Khương gia nghe vậy, ai nấy đều mặt mày xám xịt như tro tàn.

Vốn còn trông mong Khương Oánh có thể thuyết phục được Minh quận vương, xem ra bây giờ e là không xong rồi.

Từ hẻm Ngô Đồng đến đây, nếu thúc ngựa chạy nhanh thì cũng chỉ mất một khắc thôi.

Khương Lạc Bạch ngẩng đầu nhìn Lâm tham quân, cả hai đều đọc được ý tứ trong mắt đối phương.

Họ có thể nhận được tin tức về đoàn người của Đại Lý Tự, thì đối phương tự nhiên cũng có cách để nắm được tin tức trong thành.

E rằng đây là do biết được Khương gia đã cầu cứu đến chỗ Minh quận vương, sợ chuyện có biến nên mới vội vã như vậy.

Có người nhất quyết muốn đẩy nhà họ Khương vào chỗ chết!

Thế nhưng Khương Lạc Bạch nghĩ đi nghĩ lại, cũng không thể nào nghĩ ra rốt cuộc mình đã đắc tội với ai.

Khương lão thái thái nhắm mắt lại, thở dài một hơi.

Cảnh ngộ này sao mà giống với Tề gia năm đó đến thế!

Nhưng Khương gia còn lâu mới sánh được với gia thế của Tề gia, cũng không biết đã làm ngứa mắt ai, cản đường ai nữa.

Song, nghĩ nhiều cũng vô ích, một khắc thời gian cũng chẳng làm được gì.

Họ chỉ có thể im lặng chờ đợi. Sống hay chết, tất cả đều phụ thuộc vào những gì được viết trong thánh chỉ.

Giờ Tuất một khắc.

Thánh chỉ đã đến Khương gia.

“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết, Trường sử Tô Châu Khương Lạc Bạch cấu kết với Khương Quốc cữu, cất giấu hơn mười vạn kim tiền của Đăng Thiên Lâu. Nếu Khương gia giao nộp đủ số tiền tang vật, có thể miễn tội chết, nếu không, toàn gia tộc sẽ bị xử trảm tại chỗ. Khâm thử.”

Trương Hào Thuận khép thánh chỉ lại, cúi mắt nhìn Khương Lạc Bạch đang quỳ ở hàng đầu, nhàn nhạt nói: “Khương Trường sử, tiếp chỉ đi.”

Người Khương gia đương nhiên kêu oan, nhưng Trương Hào Thuận chỉ cười như không cười nói: “Hơn mười vạn tiền tang vật, Khương Trường sử giao hay không giao?”

Lời vừa dứt, mười mấy quan binh đồng loạt rút đao, vây chặt lấy người Khương gia.

Dáng vẻ như thể chỉ cần Khương Lạc Bạch nói một tiếng “không”, đầu của họ sẽ lập tức rơi xuống đất.

Nhưng hơn mười vạn kim, dù có lật tung cả Khương gia mấy đời cũng không thể nào lấy ra được.

Đây rõ ràng là không cho họ bất kỳ con đường sống nào!

“Đại nhân, hạ quan chưa từng nhìn thấy số tiền tang vật nào, lại càng chưa từng có qua lại với Khương Quốc cữu. Tội danh này, hạ quan không nhận.” Khương Lạc Bạch ngẩng đầu nhìn Trương Hào Thuận, nói với ý tứ sâu xa: “Không biết là vị đại nhân nào đã xét xử vụ án này, liệu có thể cho phép hạ quan tự chứng minh sự trong sạch của mình không?”

Tự chứng minh trong sạch là chuyện không thể nào nữa rồi.

Lúc này, Khương Lạc Bạch chỉ muốn biết rốt cuộc là kẻ nào đang muốn lấy mạng cả Khương gia.

Trương Hào Thuận làm sao có thể không nghe ra ý của ông . Vì vậy, y khẽ phất tay, liền có người dâng lên một chiếc hộp nhỏ. Y mở hộp ra rồi tiện tay ném xuống trước mặt Khương Lạc Bạch, giọng thản nhiên nói: "Khương đại nhân e là vẫn chưa rõ tình hình đâu nhỉ."

"Bên trong này là thư từ mà Khương đại nhân và Khương quốc cữu đã bí mật bàn bạc để cất giấu tiền tham ô, còn có cả danh sách quà tặng mà Khương đại nhân đã gửi cho Khương quốc cữu trong những năm qua. Chà chà, món nào món nấy đều quý giá hơn món nào."

Nói đến đây, Trương Hào Thuận từ từ tiến lên vài bước, cúi người ghé sát vào tai Khương Lạc Bạch, khẽ nói: "Ngay cả quý nhân trong cung cũng không thể có được nhiều vật phẩm quý giá đến thế đâu."