Chương 30: Hôn sự với Từ gia

Tiêu Dung đang định đứng dậy, một bóng người đã nhanh chóng lao vào Phù Vân Đường, dường như có điều gì đó e ngại nên không đi thẳng vào, mà dừng chân ở chỗ bình phong, thăm dò gọi một tiếng: “Quận Vương?”

Người đến là Lang Tam Lục Tri Cảnh, tiểu công tử Lục gia, cũng là cháu đích tôn mà Lục Các lão cưng chiều nhất.

Lục Tri Cảnh và Tiêu Dung quen biết từ nhỏ, là bạn nối khố với nhau. Người bên cạnh Minh Quận Vương đều biết rõ điều này, cho dù nhận được lệnh của chủ tử cũng sẽ không thật sự làm Lục Tri Cảnh bị thương, cái gọi là ném ra ngoài chẳng qua chỉ là tạm thời không cho hắn ta lại gần Phù Vân Đường mà thôi.

Mà lúc này hắn ta xuất hiện ở đây, Tiêu Dung cũng không hề bất ngờ, chỉ lạnh nhạt nói: “Vào đi.”

Lời vừa dứt, Lục tiểu công tử liền đi vòng qua bình phong tới. Khương Oánh vừa định đứng dậy hành lễ thì đã bị hắn ta giơ tay ngăn lại: “Đừng động, đừng động.”

Hắn ta lười đáp lễ.

Khương Oánh nhất thời đứng cũng không được, ngồi cũng không xong, đành phải nhìn về phía Tiêu Dung.

Tiêu Dung khẽ nhấc ngón tay, Khương Oánh liền im lặng ngồi xuống.

Vô cùng ngoan ngoãn nghe lời.

Đến nỗi Minh Quận Vương đối với Lục Tri Cảnh cũng hòa nhã hơn mấy phần:

“Chuyện gì.”

Lục tiểu công tử tuy hay quậy phá, nhưng cũng biết điều, nếu không có chuyện gì quan trọng, hắn ta sẽ không đến Phù Vân Đường vào lúc này.

Quả nhiên, Lục Tri Cảnh nhìn Khương Oánh với ánh mắt có phần phức tạp, dường như đang phân vân không biết nên nói thế nào. Một lúc lâu sau, hắn ta mới tìm được cách nói uyển chuyển: “Ta vừa mới nghe ở bên ngoài, nói là Khương Tam cô nương hôm nay xuất giá.”

Vừa rồi Phàn quản gia đuổi theo giải cứu hắn ta, hắn ta liền định ra ngoài đi dạo, ai ngờ vừa mới đi ra khỏi con hẻm đã nghe người qua đường bàn tán hôm nay Từ gia nạp thϊếp, người được nạp chính là tam cô nương Khương gia, hắn ta liền vội vàng chạy về.

Hắn ta đoán Khương gia hôm nay vội vàng đưa Khương Tam cô nương đi là muốn bảo vệ nàng trước khi người của Đại Lý Tự đến, nhưng đưa đến nhà nào không tốt lại cứ là Từ phủ.

Đó chẳng phải là đi chịu chết hay sao?

Nhưng chứng cứ quan trọng của Từ gia vẫn chưa lấy được, chuyện này không thể nói ra.

Lỡ như tin tức bị lộ ra ngoài thì sẽ công dã tràng.

Nhưng Khương Lục cô nương bây giờ đã là người của Quận Vương, tỷ tỷ của nàng không thể chết trong tay Quận Vương được. Tuy cũng không thể trách Quận Vương, nhưng dù sao cũng sẽ để lại một cái gai trong lòng.

Tiêu Dung tự hiểu ý của hắn ta.

Nhưng ngay sau đó, hắn đột nhiên nghĩ đến điều gì, ánh mắt sâu thẳm nhìn Lục Tri Cảnh: “Mắt của ngươi nên đi chữa đi.”

Chẳng phải lần trước đã đến Châu Thúy Các xem người ta đánh nhau sao, sao hôm nay lại không nhận ra Khương Lục ngay từ đầu?

Với sự ăn ý của hai người, Lục Tri Cảnh sao lại không hiểu ý hắn, có chút chột dạ mà ho khan vài tiếng: “Cách xa như vậy mà!”

Hơn nữa, lúc đó hắn ta chỉ mải nhìn vị cô nương áo đỏ kia, đâu có để ý xem các cô nương khác trông như thế nào.

Vả lại, cách xa cũng không nhìn rõ, ngay cả vị cô nương áo đỏ kia hắn ta cũng không nhìn rõ mặt.

Khương Oánh không hiểu ý tứ đoạn sau của họ, nhưng câu đầu thì nàng đã hiểu, bèn khẽ nhíu mày.

Lúc rời phủ, nàng đã nói nếu không cầu được Quận Vương cứu giúp thì cứ theo kế hoạch mà đưa hai vị tỷ tỷ đi. Nhưng lúc này vẫn chưa đến giờ họ đã bàn bạc trước đó, sao chuyện này lại có thể lan ra ngoài được.

Trong cổ họng đột nhiên truyền đến cảm giác ngứa quen thuộc, nhưng Khương Oánh không dám ho ra tiếng ở đây, chỉ cầm khăn tay khẽ che miệng, cố gắng đè nén xuống. Đợi cơn ngứa qua đi, nàng mới nói với Tiêu Dung: “Quận Vương, trước đây Tam tỷ tỷ có bàn chuyện hôn sự với Từ gia, nhưng hiện tại vẫn chưa có quyết định cuối cùng, lời đồn bên ngoài chắc là hiểu lầm thôi ạ.”

Tam tỷ tỷ vốn không muốn cuộc hôn sự này, trước đó bàn bạc chỉ để bảo mệnh, mà bây giờ Quận vương đã đồng ý cứu giúp, Tam tỷ tỷ hôm nay cũng không cần phải đến Từ gia.

Thế nhưng Lục Tri Cảnh lại cau mày nói: “Không thể nào, kiệu hoa của Từ gia đã đi qua rồi.”

Khương Oánh nghe vậy trong lòng cả kinh, sao có thể!

Chẳng lẽ trong phủ đã có biến, đã đưa Tam tỷ tỷ đi sớm hơn dự định?

“Không được, Tam tỷ tỷ không thể gả đi.” Khương Oánh vội nhìn về phía Tiêu Dung, vẻ mặt có phần gấp gáp: “Quận vương, có thể cho phép thϊếp lập tức về phủ không?”

Ánh mắt Tiêu Dung hơi trầm xuống, Lục Tri Cảnh cũng biến sắc, nhìn Khương Oánh với ánh mắt kỳ lạ: “Tại sao cô lại biết không thể gả cho Từ gia?”

Lời vừa dứt hắn ta liền biết mình đã lỡ lời, nhưng muốn cứu vãn cũng đã không kịp.

Tiêu Dung gần như cùng lúc đó, liếc hắn ta một cái với ánh mắt lạnh như băng.

Khương Oánh sững sờ một lúc, kinh ngạc nhìn về phía Lục Tri Cảnh: “Trong nhà vốn không định nhận lời hôn sự này, hôm nay chỉ là kế tạm thời, nhưng nghe lời này của Lục công tử, lẽ nào Từ gia không thể gả vào được?”