Chương 29: Hay tại do hắn đẹp

Có lẽ vì bất an nên nàng chỉ ngồi một chút, tay nắm khăn tay đặt ngay ngắn trên đầu gối, lưng thẳng tắp, mắt không nhìn ngang liếc dọc, tuy mảnh mai yếu đuối nhưng lại có phong thái của một tiểu thư khuê các, vừa nhìn đã biết được dạy dỗ rất tốt.

Trông rất ngoan.

Cũng rất yểu điệu.

Vẻ mặt của Tiêu Dung cũng dịu đi một chút.

Ánh mắt hắn dừng lại trên trán nàng, vết thương còn đọng những giọt máu đã đóng vảy, trên làn da mịn màng như có thể thổi vỡ ấy trông thật chướng mắt.

Ánh mắt Tiêu Dung khẽ thu lại, nàng đối với bản thân cũng thật xuống tay tàn nhẫn.

"Người đâu."

Sau tấm bình phong nhanh chóng có một nha hoàn bước vào, cung kính đáp lời.

"Lấy nước rửa vết thương cho cô nương."

Tiêu Dung nhàn nhạt nói.

"Vâng."

Khương Oánh khẽ động môi, muốn nói vết thương không sao, nhưng cuối cùng vẫn chỉ khẽ giọng nói: "Tạ quận vương."

Tiêu Dung không nhìn nàng nữa, khuỷu tay chống đầu nhắm mắt dưỡng thần.

Khương Oánh thấy vậy cũng không lên tiếng nữa, yên lặng ngồi.

Nha hoàn đứng chờ bên ngoài sảnh là người cũ trong phủ, tính tình trầm ổn, tâm tư nhanh nhẹn, từ sớm khi Khương Oánh vào phủ nhìn thấy vết thương trên trán nàng, nha hoàn đã chuẩn bị sẵn thuốc trị thương, đợi Tiêu Dung vừa mở lời, nàng ta đã nhanh chóng dẫn người vào.

Vết thương tuy còn rỉ máu nhưng không nghiêm trọng, chỉ hơi trầy da một chút.

Nha hoàn cẩn thận rửa sạch, bôi chút thuốc rồi cúi người lui ra.

Trên mặt nàng ta không biểu lộ gì nhưng trong lòng lại vô cùng kinh ngạc, không trách Quận vương không gần nữ sắc của họ lại mang người về, dung mạo xinh đẹp thế này, sau này ở phủ quận vương chắc chắn sẽ có một vị trí.

Nha hoàn vừa đi, Khương Oánh liền cảm nhận được ánh mắt đang nhìn mình, nhưng nàng không biết lúc này nên nói gì, làm gì, bèn dứt khoát coi như không biết, ngồi im không nhúc nhích mặc cho hắn nhìn.

Mà Minh quận vương lại chỉ đang nghĩ, người này, hắn có nên giữ lại hay không.

Khoảng chừng nửa nén hương sau, Tiêu Dung đột nhiên mở lời: "Bây giờ nàng vẫn còn cơ hội lựa chọn."

Hay là để nàng tự quyết định đi.

Khương Oánh nghe vậy ngẩn ra, nghi hoặc nhìn Tiêu Dung.

"Người Khương gia của nàng, hôm nay Đại Lý Tự không bắt được, bây giờ nàng có hai lựa chọn." Tiêu Dung chậm rãi nói: "Một, ta lập tức sai người đưa nàng về Khương gia, chuyện hôm nay ta sẽ ém xuống, sẽ không làm tổn hại đến danh tiếng của nàng, nếu Khương gia hật sự bị oan, trong vòng ba ngày sẽ không sao."

Khương Oánh càng nghe về sau, sự kinh ngạc trong mắt càng sâu: "Quận vương..."

Ý của hắn là, Khương gia hắn cứu, nhưng nàng, hắn không cần.

Vậy hắn... muốn gì?

"Hai, ta đích thân đưa nàng về Khương gia." Tiêu Dung đối diện với ánh mắt hoảng sợ của nàng nói.

Lời này vừa dứt, trong lòng Khương Oánh không hiểu sao lại run lên, chiếc khăn tay trong tay bị nàng nắm đến biến dạng.

Nàng dường như đã quên cả lễ tiết, chỉ ngây ngốc nhìn Tiêu Dung, hàng mi khẽ run không ngừng.

Đều là đưa nàng về Khương gia, nhưng hai lựa chọn lại hoàn toàn khác nhau.

Lựa chọn trước, sau này họ không còn liên quan gì đến nhau, lựa chọn sau, nàng theo hắn.

"Quận vương..."

"Cho nàng một nén hương, nghĩ kỹ rồi trả lời."

Tiêu Dung nói xong liền lại dựa vào lưng ghế nhắm mắt.

Khương Oánh đành phải cúi đầu thu lại tâm thần, đáy mắt thoáng qua một tia kinh ngạc.

Ý của hắn rất rõ ràng, muốn nàng gạt bỏ Khương gia để đưa ra quyết định này.

Nhưng, vốn dĩ nàng chỉ có thể là người của hắn.

Tuy không biết ý định lần này của hắn là gì, nhưng việc hắn đích thân đến Khương gia đòi người so với việc cứ thế lấy nàng, thì trang trọng hơn nhiều, hơn nữa hắn còn cho nàng lựa chọn rút lui an toàn.

Nhưng rút lui an toàn, đối với nàng mà nói đã sớm không còn khả năng.

Nếu không có nguy nan lần này của Khương gia, sang năm nàng cũng vẫn phải vào kinh, sau đại tuyển còn không biết sẽ rơi vào phủ nào.

Trong số các cháu hoàng tộc, danh tiếng của Hoàng trưởng tôn Tiêu Dung là tốt nhất.

Ôn hòa nho nhã, tài hoa tuyệt thế, nếu không phải nghe từ Thủy Đinh biết hắn ham mê sắc đẹp, nàng cũng không biết phải cầu xin hắn như thế nào.

Bây giờ hắn dù đã động lòng, nhưng cũng cho nàng sự tôn trọng, bất luận là thân phận hay phẩm hạnh, đối với nàng mà nói, hắn là một lựa chọn cực kỳ tốt.

Huống chi....

Khương Oánh lén liếc nhìn khuôn mặt của Minh quận vương.

Huống chi hắn còn đẹp như vậy.

Nàng không thiệt.

Thế là, Khương Oánh đứng dậy, cúi người hành lễ với Tiêu Dung: "Làm phiền Quận vương đích thân đi một chuyến rồi."

Tiêu Dung chậm rãi mở mắt.

Tâm trạng không hiểu sao lại vui vẻ hơn một chút.

Rất biết điều.

Nhưng hắn cũng chú ý đến cái liếc mắt vừa rồi của nàng.

Ánh mắt Quận vương khẽ trầm xuống, nàng vốn có thể tiếp tục làm tiểu thư được cưng chiều hết mực của Khương gia, sau này tự khắc sẽ có một mối hôn sự tốt, nhưng vẫn lựa chọn theo hắn, lẽ nào, là vì nhìn trúng khuôn mặt này của hắn?