Chương 27: Đồng ý cứu

Ôn hòa như Minh quận vương cũng không ngoại lệ, đàn ông có một vài tính xấu là bẩm sinh.

Giống như buổi sáng không ưa nhìn con mèo đang thoải mái phơi nắng bên khóm hoa, nhất định phải giày vò cho nó tỉnh dậy vậy, hắn hơi cúi người, đưa tay bóp cằm nàng, đôi môi mỏng khẽ mở: "Nghĩ kỹ rồi hãy trả lời."

Dù gương mặt này khiến hắn bất ngờ nảy sinh vài phần hứng thú, nhưng hắn không thích lừa gạt, càng không thích dối trá.

Ánh mắt hắn nhìn xuống đôi môi anh đào quyến rũ kia, thầm nghĩ, nếu cái miệng này còn dám nói bừa, hắn sẽ ném người ra ngoài.

Lực ở cằm ép Khương Oánh không thể không ngẩng đầu.

Vừa ngẩng đầu lên, Khương Oánh liền sững sờ.

Thủy Đinh nói với nàng Minh quận vương yêu mỹ nhân, cũng nói với nàng Minh quận vương có mắt nhìn rất kén chọn, mỹ nhân tầm thường không lọt vào mắt hắn.

Nhưng Thủy Đinh chưa bao giờ nói với nàng, Minh quận vương lại sở hữu một gương mặt có thể khuynh đảo chúng sinh.

Ngũ quan như được chạm trổ tỉ mỉ bởi bàn tay quỷ thần, mỗi một đường nét đều không tìm ra một chút khuyết điểm, đường nét rõ ràng mà lại tựa như gió xuân ấm áp, giống như vị thần cứu thế đầy lòng trắc ẩn với chúng sinh, nhưng đôi mắt phượng kia lại mang theo vài phần lạnh lùng vô tình, sự tương phản mãnh liệt ấy quyến rũ người ta muốn khám phá nhiều hơn, nhưng lại không dám tùy tiện, dường như nhìn thêm một chút cũng là bất kính với thần linh.

Mùi hương lạnh thoang thoảng xộc vào mũi kéo Khương Oánh về thực tại, đôi mắt ngấn nước không khỏi ánh lên chút nghi hoặc.

Với gương mặt này của hắn mà đến lầu xanh tìm các cô nương, rốt cuộc là ai thiệt đây?

Từng biểu cảm của Khương Oánh đều thu hết vào đáy mắt Tiêu Dung.

Vẻ tức giận vừa hiện lên trong mắt hắn, khi nàng khẽ nghiêng đầu, dùng ánh mắt ngây ngô nhìn hắn, lại từ từ tan biến.

Ngón tay hắn vì cơn giận ban nãy mà thêm vài phần lực, chiếc cằm mềm mại của cô nương lúc này đã ửng lên một vệt đỏ, ánh mắt hắn hơi tối lại, vô thức xoa nhẹ vài cái.

Với bộ dạng yếu đuối đáng thương này, làm sao mà đánh nhau với người ta ở Châu Thúy Các được chứ.

Nàng có thể đánh thắng ai chứ?

Khương Oánh không bỏ qua vài tia hứng thú trong mắt Minh quận vương, cũng nghe ra sự mất kiên nhẫn trong giọng điệu của hắn.

Trong lòng hơi yên tâm một chút, đồng thời cũng hiểu rằng nếu nàng nói thêm nửa lời dối trá, hắn có lẽ sẽ lập tức trở mặt, đuổi nàng xuống xe.

Nhưng vì cằm bị giữ chặt, nàng chỉ có thể rướn cổ lên, rất khó mở miệng trả lời, nhưng hắn không buông tay, nàng cũng không dám phản kháng.

Thế là, nàng lặng lẽ nhích người về phía trước một chút, dứt khoát đưa cằm mình vào tay hắn thêm chút nữa.

Cổ được thả lỏng, nàng mới hắng giọng, nhẹ nhàng nói: "Quận Vương tha tội, ban đầu thϊếp không nói rõ thân phận là lỗi của thϊếp, chỉ là thϊếp không cố ý lừa gạt, thϊếp chỉ sợ hãi, sợ Minh quận vương vì thϊếp họ Khương mà không muốn cứu thϊếp."

Cả Đại Thịnh gần như ai cũng biết Thần Vương phủ và Khương phủ ở kinh thành có thù oán, nàng nào dám vừa đến đã tự báo thân phận. Hơn nữa, cho dù Khương gia của nàng không qua lại gì với Khương phủ ở kinh thành, nhưng tai họa lần này của Khương gia không biết còn dính líu đến thế lực nào đứng sau, dù tôn quý như Minh quận vương cũng sẽ không muốn nhúng tay vào vũng nước đυ.c này.

Còn về việc tai họa của Khương gia có liên quan đến Thần Vương phủ hay không... nàng không chắc.

Nhưng Khương gia đang ngàn cân treo sợi tóc, nàng chỉ có thể đánh cược một phen, ngoài Minh quận vương ra, nàng không còn con đường nào khác để đi.

Cho nên nàng nghĩ, chỉ cần nàng đường hoàng lên xe ngựa của hắn trước mặt mọi người, chuyện này coi như đã thành công được phân nửa.

Dù sao trong mắt mọi người, đã lên xe ngựa của Minh quận vương thì chính là người của Minh quận vương, sau này dù hắn có tức giận, nàng cứ tùy cơ ứng biến, lựa lời ngon ngọt dỗ dành là được.

Nhưng, Minh quận vương không giống như trong tưởng tượng của nàng.

Trông hắn có vẻ rất khó dỗ dành.

Tiêu Dung lại không hề nghe kỹ nàng nói gì, chỉ dùng ánh mắt u ám nhìn chằm chằm vào nửa khuôn mặt nhỏ nhắn đang ở trong tay mình.

Rốt cuộc nàng có bao nhiêu lá gan mà dám tự đưa mình vào tay hắn.

Là đoán chắc hắn sẽ không làm gì nàng, hay đơn thuần là không sợ chết.

"Quận vương, Khương gia bị oan..."

"Nàng muốn cầu ta cứu Khương gia."

Tiêu Dung lạnh nhạt ngắt lời nàng.

Khương Oánh mím môi gật đầu, đôi mắt trong veo long lanh tha thiết nhìn hắn, mang theo vài phần cầu xin: "Cầu quận vương ra tay cứu giúp."

Giọng điệu mềm mại của cô nương khiến Tiêu Dung bất giác nhớ tới con mèo buổi sáng lật bụng trắng ra, nũng nịu lấy lòng hắn.

Khóe môi hắn cong lên một độ cong gần như không thể nhận thấy, quả thật rất biết cách lấy lòng.

Chỉ là cứu Khương gia, hắn không mấy vui vẻ.

Dù là liên đới hay giận cá chém thớt, hắn chính là không ưa cái họ này.

Ý nghĩ chợt lóe lên, ánh mắt hắn chậm rãi lướt qua khuôn mặt nàng. Khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay lờ mờ vết nước mắt nhưng không hề tỏ ra nhếch nhác, bởi làn da trắng nõn mịn màng ấy không hề có phấn son, đôi mày liễu cong cong cũng không có dấu vết tô vẽ, đôi môi anh đào hồng nhuận, không hề thoa son môi.

Không trang điểm đã nổi bật như vậy, chẳng trách thu hút vô số ánh mắt thèm muốn.

Tiêu Dung thu hồi tâm thần, buông tay, ngả người tùy ý lên chiếc ghế mềm.

Tuy hắn không mấy vui vẻ, nhưng cũng không phải là không thể cứu.

Khương phủ và Khương gia cách xa vạn dặm, giận cá chém thớt dường như cũng không có lý.

Huống hồ người đã lên xe ngựa của hắn, đầu cũng đã dập vỡ.

Không đồng ý thì có vẻ hơi bắt nạt người ta.

Minh quận vương vốn nho nhã đoan chính nhất, đương nhiên sẽ không bắt nạt một tiểu cô nương.

Vậy thì... coi như làm một việc thiện trong ngày vậy.

Sắc mặt Tiêu Dung đột ngột sa sầm, hắn bật người ngồi thẳng dậy, nắm chặt bàn tay đang sờ soạng đai lưng của hắn: "Làm gì đó!"

Khương Oánh bị hành động của hắn dọa giật nảy mình, nước mắt lã chã tuôn rơi, tủi thân nhìn hắn: "Quận... Quận vương không phải muốn thϊếp hầu hạ sao..."

Tiêu Dung: "..."

Hắn từng nói như vậy bao giờ!

Còn nữa, nàng khóc cái gì!

Minh quận vương và đôi mắt đẫm lệ kia giằng co một lúc lâu, mới hiểu ra có lẽ hành động vừa rồi của mình đã khiến nàng hiểu lầm.

Hắn hít sâu một hơi, nghiến răng: "Nàng thật biết suy diễn."

Khương Oánh: "...Thϊếp sai rồi."

Tiêu Dung: "..."

Minh quận vương nhắm mắt lại, một lúc sau mới giơ tay lên, hung hăng bóp cằm Khương Oánh, buộc nàng ngẩng đầu, nói từng chữ:

"Nếu để bản Quận vương tra ra Khương gia nhà nàng có nửa điểm liên quan đến vụ án của Khương Quốc cữu, bản Quận vương sẽ đích thân tiễn các ngươi lên đường!"

Ý này chính là đã chấp thuận.

Khương Oánh lộ rõ vẻ vui mừng, mím môi cười, ngoan ngoãn hứa.

"Cha ta bị oan."

Tiêu Dung thu nụ cười kia vào đáy mắt, nới lỏng lực tay, giọng điệu khó đoán nói: "Tốt nhất là như vậy."