Cú quất roi của Lục tiểu công tử không hề lưu tình, người đánh xe còn chưa kịp phản ứng gì, dây cương đã bị Lục tiểu công tử giật mạnh khiến đầu ngựa quay ngoắt một vòng. Con ngựa ngẩng đầu hí một tiếng rồi chạy đi một đoạn xa, trong lúc xóc nảy, Khương Oánh mấy lần muốn đứng dậy đều không thành công.
Ngược lại, vì hành động của nàng mà y phục của cả hai đều có chút xộc xệch.
Cuối cùng, khi nàng lại một lần nữa đứng dậy bị xóc ngã vào người hắn, hai tay mềm mại chống lên ngực hắn, một bàn tay nóng rẫy mạnh mẽ đặt lên eo nàng, trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói hơi lạnh của Minh quận vương: "Đừng động đậy."
Hơi thở của hắn gần như phả vào tai nàng, lông mi Khương Oánh khẽ run, không dám động đậy nữa, cũng không dám ngẩng đầu, ánh mắt liền dừng lại ở cổ áo hơi mở của hắn, xương quai xanh tinh xảo... và một vết đỏ nhàn nhạt hiện ra vô cùng rõ ràng.
Cả người Khương Oánh cứng đờ, cổ áo của hắn là do nàng trong lúc hoảng loạn vô tình kéo ra, vết đỏ đó tự nhiên cũng là do nàng vô ý cào phải.
Lần này đến cả cổ Khương Oánh cũng đỏ bừng.
Trời đất chứng giám, nàng không cố ý!
Con ngựa nổi điên một lúc lâu, người đánh xe cuối cùng cũng giữ vững được xe ngựa, lập tức quay đầu hỏi: "Quận vương, ngài không sao chứ?"
Tiêu Dung hồi lâu không lên tiếng, Khương Oánh liền chột dạ lén ngẩng đầu nhìn, nhưng chỉ thấy được đường quai hàm căng cứng và đôi môi mím chặt của Minh quận vương.
Tim Khương Oánh đập thình thịch, trông thế này... không giống như không có chuyện gì.
Nàng vội vàng cúi đầu, vết cào chói mắt lại lần nữa không chút khách khí đập vào mắt nàng.
Khương Oánh nhìn chằm chằm một lúc lâu, từ từ đưa tay cẩn thận cài lại cổ áo cho hắn, sửa sang xong, ngón tay thon thả còn nhẹ nhàng vuốt vuốt lên đó, cũng không biết là đang vuốt phẳng quần áo, hay là đang xoa dịu cơn giận của Minh quận vương nữa.
Nhưng bất kể là vì lý do gì, bàn tay trên eo nàng cuối cùng cũng buông lỏng, Minh quận vương cũng cuối cùng chịu mở miệng vàng ngọc.
"Không sao."
Người đánh xe cung kính đáp rồi không dám hó hé gì nữa, gã lau mồ hôi mỏng trên trán, toàn tâm toàn ý đánh xe, nếu còn làm ngựa kinh sợ nữa, gã không chết cũng phải lột một lớp da!
Tên tiểu ám vệ kia đúng là hại người không ít mà!
Xe ngựa chạy đều đều ổn định, Khương Oánh cuối cùng cũng thành công bò dậy khỏi người Tiêu Dung.
Khóe mắt Tiêu Dung liếc thấy trước khi nàng quỳ xuống một cách quy củ, còn sửa lại vạt áo choàng bị đè đến nhăn nhúm của hắn, tuy rằng đối với dung mạo xộc xệch lúc này của hắn tác dụng không lớn, nhưng cơn giận trong lòng quả thực vì thế mà giảm đi một chút.
Nhưng thoáng chốc, ánh mắt hắn lại lạnh đi.
Nếu hắn không nghe lầm, nàng họ Khương.
Tiêu Dung nhìn chằm chằm cô nương đang cúi đầu đối diện hắn, trông vô cùng ngoan ngoãn đáng thương, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh.
Dám không báo gia môn lừa gạt hắn, bây giờ lại giả vờ ngoan ngoãn cho ai xem.
"Họ Khương nào?"
Khương Oánh dễ dàng nghe ra sự lạnh lùng trong lời nói, trong lòng không khỏi run lên, nàng gần như không chút do dự định cúi đầu hành lễ, nhưng không ngờ lúc nàng quỳ xuống lại quá gần hắn, cúi đầu này liền đυ.ng phải mép giường giữa hai chân hắn.
Không khí trong xe ngựa nhất thời trở nên kỳ quái.
Lần này đến cả tai Khương Oánh cũng đỏ bừng: "..."
Một lúc lâu sau, nàng lặng lẽ giữ nguyên tư thế đó lùi về phía sau, cứng rắn cúi đầu xong.
"Thần nữ Khương Oánh của phủ Khương trưởng sử, bái kiến quận vương."
Khóe môi Tiêu Dung giật giật, tức quá hóa cười.
Khương trưởng sử cử con gái này đến cầu xin, không sợ có đi mà không có về sao.
Tiêu Dung từ trên cao nhìn xuống nàng, trong mắt ánh lên tia lạnh lẽo: "Ta nhớ, lúc nàng chặn xe ngựa tự xưng là dân nữ."
Khương Oánh cắn môi, nói: "Thần nữ vừa rồi nhất thời nóng vội, liền..."
"Ngẩng đầu trả lời."
Khương Oánh nghe lời dừng lại, từ từ quỳ thẳng người, nhưng không dám nhìn thẳng quận vương, chỉ nhìn thẳng về phía trước tiếp tục nói: "Quận vương tha tội, thần nữ vừa rồi trong lúc cấp bách quên bẩm báo thân phận..."
Khi nàng ngẩng đầu, ánh mắt Tiêu Dung hơi siết lại.
Cứ tưởng Lục Tri Cảnh nói quá, không ngờ lại thật sự bị trầy da.
Nhìn qua, có vài phần chướng mắt.
Tiêu Dung đột nhiên đưa tay ngăn lời Khương Oánh: "Thứ mấy?"
Minh quận vương nào có hơi đâu mà nhớ tên tuổi của các cô nương trong phủ người khác, cho dù nàng có xưng tên thì hắn cũng chẳng biết là ai.
Khương Oánh tuy không biết vì sao hắn lại hỏi vậy, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhỏ giọng đáp: "Bẩm Quận Vương, tiểu nữ ở nhà đứng hàng thứ sáu."
Lúc này mà không ngoan ngoãn, khó đảm bảo sẽ không bị ném khỏi xe ngựa.
Tuy vị tiểu lang quân kia nói quận vương có tính tình tốt, lời đồn cũng đa phần là Minh quận vương tính tình ôn hòa, nhưng dù tính tình có tốt đến đâu thì đó cũng là Đích trưởng tôn của Hoàng gia, không thể dung thứ cho nàng hết lần này đến lần khác mạo phạm được.
Tiêu Dung không hề bất ngờ với câu trả lời này.
Hắn sớm đã nên nghĩ ra, gương mặt này, hẳn là đệ nhất mỹ nhân Tô Châu.
Dù trán bị trầy da, mặt còn vương lệ, chóp mũi ửng đỏ, cũng vẫn không khiến người ta chán ghét, ngược lại còn có một vẻ đẹp mong manh dễ vỡ, khiến người ta vừa muốn thương tiếc, lại vừa không kìm được mà nảy sinh vài phần ý nghĩ muốn hành hạ.