Roi ngựa đột nhiên quất một tiếng, ngựa hí lên rồi chuyển động, nàng đứng không vững liền bổ nhào về phía người đằng trước, trong lúc hoảng loạn chỉ cảm thấy môi dường như lướt qua một mảng lạnh băng.
Đợi nàng hoàn hồn, mới biết mình chạm phải vành tai của nam tử.
Mà cả người nàng gần như dán sát vào người hắn.
Để giữ vững lực bổ nhào của nàng, bàn tay hắn chống bên cạnh nổi cả gân xanh.
Mặt Khương Oánh đột nhiên đỏ bừng.
"Về phủ, về phủ! Đã ôm được mỹ nhân về rồi còn đến cái Yên Vũ lâu khỉ gió gì nữa."
Lang Tam bên ngoài xe ngựa quất roi ngựa, nhìn xe ngựa đang chạy nhanh đi mà cười một cách khoa trương rạng rỡ. Hắn ta mà không thêm dầu vào lửa, thì không biết vị Minh Quận vương mặt ngoài ôn nhu nhưng lòng dạ lạnh lùng này đến khi nào mới thông suốt đây!
Không gần nữ sắc, đó chắc chắn là vì chưa nếm qua cái tư vị thực cốt này, đợi nếm rồi chắc chắn sẽ vui quên đường về thôi!
Hơn nữa mỹ nhân thế này là cơ hội hiếm có khó tìm, Minh Quận vương không thiệt đâu!
Lang Nhất nhìn hắn ta sâu sắc một cái rồi cũng giục ngựa đuổi theo.
Tiểu công tử Lục gia, thật đúng là ngày nào cũng tự tìm đường chết!
Cũng không biết làm thế nào mà sống sót trước mặt chủ tử đến tận mười tám tuổi.
Nhưng, con đường tìm chết của Lục tiểu công tử không bao giờ ngừng nghỉ, chỉ nghe thấy giọng nói cực kỳ ngang ngược của hắn ta từ phía sau truyền đến:
"Tất cả nghe cho rõ đây, vị cô nương kia từ nay về sau là người của Quận vương chúng ta, kẻ nào còn dám nhòm ngó, lão tử móc mắt hắn ra!"
Lang Nhất vội hét dừng ngựa rồi quay trở lại.
"Ngươi, các ngươi!" Lục tiểu công tử ngang ngược cầm roi ngựa chỉ vào từng chiếc xe ngựa một, không sót chiếc nào: "Còn nhìn cái gì mà nhìn, lão già xấu xí kia còn muốn cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga hả! Ngươi nữa, chậc chậc, ngươi liệu mà yên phận đi, đừng có chết trên giường đàn bà rồi còn liên lụy người ta chịu khổ... Này này này, Lang Nhất ngươi to gan, dừng tay!"
Lang Nhất sa sầm mặt, một tay giật mạnh dây cương ngựa của hắn ta kéo ngược lại, roi ngựa giơ lên, ngựa liền mang theo Lục tiểu công tử vèo một tiếng phóng về phía Ngụy trạch.
Đợi nhóm người đi xa, nam tử bị mắng là lão già xấu xí mới vò đầu, vội vàng sai hạ nhân lấy gương ra.
Hắn ta mới ba mươi thôi mà, sao lại thành lão già xấu xí rồi!
Người của Minh Quận vương cũng không thể bịa đặt trắng trợn thế chứ!
Một người khác mặt vốn đã tái mét, giờ càng tái mét hơn!
Những người khác chưa kịp bị mắng, vội vàng chui vào xe ngựa rồi đi mất.
May mà chưa mắng tới mình, không thì mất mặt chết mất thôi!
Chỉ tiếc là, viên minh châu này của Khương gia dù có phủ bụi cũng không rơi vào tay bọn họ được.
Bao năm nay không biết bao nhiêu kẻ nhòm ngó Khương gia Lục cô nương, bà mối hết lượt này đến lượt khác được cử đến, nhưng trước sau vẫn chẳng ai rước được người đẹp về dinh.
Nay vừa nghe tin Khương gia gặp nạn, bọn họ liền tức tốc thắng ngựa đến định thừa nước đυ.c thả câu, à không, là anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng vẫn chậm một bước, mỹ nhân đã rơi vào trong xe ngựa của Minh Quận Vương rồi.
Chẳng cần tiểu lang quân kia đe dọa, bọn họ cũng nào dám giành người với Quận Vương chứ.
Bây giờ dù không cam lòng đến mấy, cũng chỉ đành tiếc nuối ôm hận mà thôi.
Lang Tam bị ép phải đuổi theo xe ngựa, đột nhiên quát ngựa dừng lại, quay sang Lang Nhất phía sau hỏi: "Vừa rồi, cô nương đó nói tên là gì thế?"
Lang Nhất cười lạnh một tiếng nhìn hắn ta.
Bây giờ mới nhận ra, có phải đã muộn rồi không.
"Khương, Khương nào?" Lang Tam giật lấy dây cương của Lang Nhất, trừng mắt: "Không lẽ nào là... vị Khương được mệnh danh đệ nhất mỹ nhân Tô Châu đó chứ..."
Lang Nhất im lặng nhìn hắn ta chằm chằm.
"Bị oan, gặp nạn, Khương, mỹ nhân...." Lang Tam ngửa mặt lên trời thở dài: "Xong rồi xong rồi, bây giờ ta chạy đi nói với bọn họ cô nương đó không phải người của Quận Vương chắc là không kịp nữa rồi."
"Lục tiểu công tử thấy sao?"
Lang Nhất thản nhiên nói.
Tai họa lần này của Khương gia chẳng qua là bị Khương phủ ở kinh thành liên lụy, phía sau còn không biết dính dáng đến bao nhiêu người. Mà khoan hãy nói đến những chuyện đó, Khương phủ và Thần Vương phủ vốn có mối thù sâu như biển!
Cho dù Khương gia này đã ra khỏi ngũ phục [*], một nét bút cũng không viết ra được hai chữ Khương khác nhau.
[*] là năm bậc tang phục, dùng để chỉ quan hệ thân tộc. Ra khỏi ngũ phục nghĩa là họ hàng đã rất xa.
Người họ Khương, đừng nói là cứu, Thần Vương phủ chỉ hận không thể bỏ đá xuống giếng, đánh chó rơi xuống nước!
"Lục tiểu công tử cảm thấy không kịp rồi."
Lang Tam muốn khóc mà không có nước mắt: "Ta còn sống nổi qua đêm nay không đây."
Lang Nhất: "Họ Lục thì sống được."
Nếu không, đã chết cả trăm ngàn lần rồi.
Lang Tam lập tức chắp tay vái một cái về hướng kinh thành: "Đa tạ tổ phụ phù hộ, à không, che chở."
"Nhưng mà, chuyện này cũng đâu thể hoàn toàn trách ta được!"
Lang Tam đột nhiên như nhớ ra điều gì, hất cằm lên, đầy tự tin: "Chẳng phải là chủ tử nhà ngươi đích thân nói "Lên đây" đó sao?"
"Chẳng lẽ ta còn cạy miệng ngài ấy bắt nói chắc!"
Lang Nhất: "..."
Đây đúng là sự thật.
Chỉ là, lúc đó chủ tử không biết thân phận của nàng.
"Được rồi được rồi." Dường như cảm thấy con dao kề trên cổ đã rời đi, Lục tiểu công tử lập tức thấy khoan khoái hẳn: "Khương gia Tô Châu với Khương phủ kinh thành cách xa vạn dặm ấy chứ, chuyện Khương hoàng hậu, Khương quốc cữu làm cũng đâu liên quan gì đến Khương gia người ta, đúng không?"
"Hơn nữa, Khương gia lần này còn bị Khương phủ liên lụy, người ta cũng là nạn nhân của Khương phủ mà. Kẻ thù của kẻ thù chẳng phải là bạn bè sao, biết đâu sau này còn có thể kết thông gia ấy chứ."
Lang Nhất không cãi lại nổi cái lý lẽ ngang ngược này của hắn, im lặng thúc ngựa bỏ đi.
Tiểu thái giám nói đúng, không thể dây dưa nhiều với Lục tiểu công tử.
Nếu không, sẽ trở nên bất hạnh.