Chương 24: Đích hoàng trưởng tôn

Ngón tay Tiêu Dung chần chừ mãi không hạ xuống.

Người xung quanh liền có thần sắc khác nhau.

Vẻ mặt Lang Nhất phức tạp, ánh mắt Lang Tam thì đầy vẻ hứng thú.

Vậy là, Quận Vương đây đã nhìn trúng rồi sao?

Người ngoài đều nói Quận Vương không gần nữ sắc, nhưng người nhà mình đều biết đó chẳng qua là chưa gặp được người vừa ý mà thôi. Trước khi đến Tô Châu, Lang Tam còn trêu ghẹo Quận Vương, nói Tô Châu mỹ nhân rất nhiều, nếu đã không thích quý nữ kinh thành, sao không mang một vị mỹ nhân Tô Châu về phủ.

Lúc đó Tiêu Dung không thèm để ý đến hắn ta.

Ai ngờ được bây giờ, Minh Quận Vương lại thật sự nhìn chằm chằm cô nương nhà người ta đến ngẩn người.

Nhưng chỉ có Tiêu Dung biết hắn không nhìn bao lâu, sau đó hắn nhìn là nhìn mấy cỗ xe ngựa lần lượt dừng lại phía sau Khương Oánh.

Mỗi một cỗ đều là từ đang chạy nhanh bỗng dừng gấp.

Tiêu Dung thu hồi tầm mắt, lại nhìn về phía cô nương mong manh yếu đuối đang quỳ trên mặt đất.

Đều là nhắm vào nàng mà đến cả thôi.

Dung mạo xuất chúng thế này, nếu không có gia thế hùng hậu che chở, đôi khi chưa chắc đã là chuyện tốt.

Rèm xe chỉ hé một khe hở không lớn, Khương Oánh không nhìn thấy tình hình bên trong, tự nhiên cũng không cách nào suy đoán được tâm tư của người bên trong.

Chỉ có mấy ngón tay thon dài trước mắt mãi chưa thu về, là hy vọng duy nhất của nàng.

Không biết qua bao lâu, rèm xe cuối cùng cũng hạ xuống.

Trong lòng Khương Oánh liền run lên theo.

Nàng biết, thành hay bại đều nằm trong một ý niệm này của hắn, nói chính xác hơn, sự tồn vong của Khương gia cũng nằm trong một ý niệm này của hắn.

Nếu không, Khương gia hôm nay chính là Tề gia của mười năm trước!

Khương Oánh cắn răng, nặng nề dập đầu một cái, giọng nói mang theo mấy phần cầu xin: "Cầu Quận Vương thương xót, thϊếp nguyện sớm tối hầu hạ bên cạnh Quận Vương, làm nô làm tỳ."

Lời này chính là nghiền nát tất cả kiêu ngạo và khí phách của nàng, giẫm đạp vào trong bụi bặm.

Nhưng nàng bây giờ đã không còn cách nào tốt hơn, người trước mắt là cọng rơm cứu mạng duy nhất của nàng.

Nếu không đừng nói báo thù cho mẹ và anh trai, ngay cả người sống nàng cũng không bảo vệ nổi.

Lang Tam nhíu chặt mày.

Mỹ nhân thế này mà làm nô làm tỳ quả thực là phí phạm của trời. Hắn ta chọc chọc vào rèm xe, thấy vẫn chưa đủ, liền thò đầu vào thấp giọng nói: "Ngài mau nói gì đi chứ."

"Ta nhìn thấy rồi nhé, mấy cỗ xe ngựa đều là nhắm vào nàng mà đến, trong cỗ xe phía đông là một lão già! Còn có một kẻ mặt mày xanh xao, rõ ràng là phóng túng quá độ, ngài nỡ lòng nào để nàng rơi vào hang hùm sói sao?"

Tiêu Dung mặt không biểu cảm nhìn hắn ta.

Lang Tam: "..."

"Nhưng người ta đã cầu xin ngài như vậy rồi, tim của ngài làm bằng đá chắc!"

Tim của Tiêu Dung tự nhiên không phải làm bằng đá, nhưng cũng chẳng khác là bao.

Hắn giơ tay ấn đầu Lang Tam ra ngoài.

Hắn đang nghĩ, cô nương này chưa báo tên họ gia thế, có phải là do Từ gia phái tới để thăm dò hắn không.

Nếu phải, hắn không thể từ chối.

Nếu không phải, hình như.... cũng không có lý do gì để từ chối.

Nếu đã nhà gặp oan khuất, nếu đã cầu đến trước mặt hắn, hắn đường đường là Quận Vương, cũng không có lý do gì không quản.

Đằng nào cũng không thể từ chối, vậy thì coi như làm một việc tốt?

Tiêu Dung khẽ cụp mắt, thản nhiên nói: "Lên đây."

Còn về việc gặp phải oan khuất gì, rơi vào cảnh khó khăn nào, Minh Quận Vương không hề bận tâm. Chỉ cần hắn nguyện ý nhúng tay, chỉ cần thật sự là oan khuất, dù có chọc thủng trời, hắn cũng có thể xoay chuyển càn khôn.

Vị đích hoàng trưởng tôn lịch sự nho nhã xưa nay vẫn luôn đầy bản lĩnh như vậy.

Cho nên trước khi gọi người lên xe, hắn thậm chí còn chẳng hỏi một câu họ tên là gì.

Khương Oánh đột nhiên nghe thấy hai chữ đó, thân mình khẽ run lên, không dám tin ngẩng mắt nhìn về phía xe ngựa.

Tuy có phần diễn kịch, nhưng nàng cũng thật sự vui mừng.

Hắn đã đồng ý, Khương gia được cứu rồi!

"Cô nương còn ngẩn ra đó làm gì?"

Lang Tam cuống quýt lật người xuống ngựa, không biết là sợ người bên trong đổi ý, hay là sợ mỹ nhân bị người khác cướp mất, vài bước nhanh đã tiến lên đỡ Khương Oánh dậy: "Ái chà chà, xem kìa, trán này đều trầy cả da rồi, Quận Vương của chúng ta chắc phải đau lòng chết mất. Cô nương yên tâm, Quận Vương của chúng ta là người chu đáo nhất, cô nương đừng sợ nha."

Lang Nhất âm u liếc nhìn qua: "..."

Nếu hắn ta không phải là cháu cưng của Lục Các lão, chắc chắn đã sớm bị chủ tử đánh chết rồi.

"Lang Nhất, ngươi còn ngây ra đó làm gì, mau lên, mang ghế đẩu lại đây."

Lang Nhất không nói tiếng nào đi chuyển ghế đẩu.

Khương Oánh còn chưa kịp tạ ơn đã bị vị lang quân đột nhiên xuất hiện kéo đến trước xe ngựa, nàng chỉ vội liếc nhìn một cái rồi dời mắt đi.

Hắn ta tuy ăn mặc như hộ vệ, nhưng vẫn khó che giấu được khí chất cao quý quanh thân, hơn nữa người có thể sai bảo người của Quận vương ngay trước mặt Quận vương, thân phận chắc chắn rất tôn quý.

Nàng đang do dự không biết nên hành lễ thế nào thì Lang Nhất đã chuyển ghế đẩu tới.

"Cô nương cẩn thận dưới chân, yên tâm, Quận vương của chúng ta tính tình rất tốt, rất dễ nói chuyện."

Lang Tam không để nói thêm lời nào đã đưa Khương Oánh lên xe ngựa.

Khương Oánh đành thuận thế bước lên, nghiêng đầu cảm ơn hắn.

Lúc quay đầu lại thì rèm xe trước mặt đã được vén lên, là bàn tay cực kỳ đẹp đẽ kia.

Khương Oánh mím môi, khom lưng chui vào xe ngựa.

Nàng không dám nhìn thẳng Minh Quận vương ngay lập tức, mà hơi khuỵu gối hành lễ với ngài: “Thϊếp Khương Oánh, bái kiến Quận... Ưm!”