Toàn bộ cơ thể như chìm vào biển thịt nặng nề tanh hôi chồng chất lên nhau, đầu của quái vật là một đám thịt không ngừng nhúc nhích không ngừng dao động, Tạ Hi Thư không cảm nhận được cơ thể mình, giống như phần từ cổ trở xuống đã bị tiêu hóa mà không hề hay biết.
Chiếc lưỡi dày ẩm ướt bao bọc lấy cậu, từng chút một nuốt cậu vào bên trong cơ thể quái vật.
Tạ Hi Thư khẽ mấp máy môi, cậu muốn hét lên, nhưng vừa mở môi đã có thứ gì đó chui vào.
【Cứu tôi với——】
Tạ Hi Thư chỉ có thể gào lên tuyệt vọng trong sâu thẳm tâm trí mình.
【Ai đó... ai đó... cứu... cứu tôi...】
【Cứu tôi đi——】
Một dòng nước mắt từ từ lăn dài trên khóe mắt Tạ Hi Thư.
"Ầm——"
Ngay lập tức, cửa kính phòng ngủ vỡ tan tành.
Mấy con quái vật toàn thân tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ đầy nhớt nhát, giống như khỉ không lông từ bên ngoài xông vào phòng, mỗi con đều trông giống như mắc bệnh ngoài da nghiêm trọng, lớp da bên ngoài hầu như không có sắc tố, trong suốt như lòng trắng trứng, qua lớp da có thể nhìn rõ từng thớ cơ và nội tạng của chúng. Cùng với những "thức ăn" mà chúng đã nuốt vào bụng nhưng chưa kịp tiêu hóa.
Mấy khuôn mặt đã bị dịch vị ăn mòn đến mềm nhũn đang lắc lư trong túi dạ dày của chúng theo từng chuyển động, trông như thể chúng vẫn còn sự sống. Trên mặt chúng vẫn lưu lại đôi nét đặc trưng của con người, chỉ là mắt mũi miệng đều đã biến dạng nghiêm trọng. Trong hai hốc mắt sâu hoắm như hai cái lỗ nhỏ, hai con ngươi đỏ như máu đang phát ra ánh sáng khao khát điên cuồng.
Khi đâm vào cửa kính, lưng và vai của mấy con quái vật đã bị kính vỡ cắt rách, mảng da to bằng bàn tay suýt nữa đã rơi khỏi người chúng, nhưng chúng dường như hoàn toàn không để ý.
"Thơm... xèo... thơm... ngon..."
"Thơm quá... xèo..."
...
Bọn quái vật lẩm bẩm, phát ra những tiếng rêи ɾỉ vô nghĩa.
Chúng vươn đôi tay gầy guộc như que củi về phía Tạ Hi Thư.
Hành động hoàn toàn không để ý đến Tề Vụ này rõ ràng là một sự khıêυ khí©h đối với hắn, Tề Vụ đột ngột đứng dậy hướng về phía những thứ đó xòe ra đám thịt tua tủa của mình, những xúc tu vốn có màu đỏ sậm trong cơn thịnh nộ của hắn biến thành màu đỏ tím đầy cơ bắp, chúng như những con rắn độc đang co giãn đe dọa giữa không trung, những cái miệng đầy răng không ngừng nhúc nhích nhắm thẳng vào bọn quái vật.
Hắn phun ra chất độc chết người về phía chúng.
Chỉ một hai giọt, cơ thể những con quái vật tiếp xúc với chất độc lập tức xuất hiện những mảng ăn mòn màu đỏ sậm, một mùi hôi thối đồng thời xông lên, làn da đầy nhớt nhát của bọn quái vật nhanh chóng hóa lỏng, thối rữa, cuối cùng lộ ra lớp cơ và xương trắng bên trong.
"Xèo——"
Bọn quái vật phát ra tiếng gào thét đau đớn.
Tề Vụ đang dùng cách của quái vật để tuyên bố chủ quyền của mình đối với Tạ Hi Thư.
Theo lẽ thường, mấy con quái vật kia khi đối mặt với một con quái vật mạnh hơn chúng rõ ràng như vậy lẽ ra nên tuân theo bản năng sinh vật kịp thời bỏ chạy mới đúng, nhưng trong đêm nay... trong cái đêm bị mùi hương ngọt ngào ướp đẫm đến mê loạn và điên cuồng này, những con quái vật cấp thấp dường như đồng loạt phát điên.
Chúng ngẩng đầu lên hét vào mặt Tề Vụ, sau đó đột ngột lao về phía hắn lúc này đang chiếm lấy cơ thể cậu, chúng không chút do dự dùng móng vuốt nắm lấy những xúc tu không ngừng vung vẩy, rồi bắt đầu cắn xé điên cuồng.
Tề Vụ phát ra một tiếng gầm gừ trầm thấp.
Hắn vung những xúc tu của mình, giống như lúc trước, những cái miệng nằm ở đầu xúc tu dễ dàng cắn xuyên qua lớp da ngực và bụng của bọn quái vật. Chúng khoét ra một lỗ máu to bằng nắm đấm, máu tanh hôi và chất nhờn màu xám vàng hòa lẫn vào nhau, chảy không ngừng từ những lỗ máu tươi đó. Bọn quái vật vì đau đớn mà phát ra tiếng rêи ɾỉ đau khổ, nhưng móng vuốt của chúng vẫn không buông Tề Vụ ra.
Ngược lại, chúng thậm chí còn cắn xé điên cuồng hơn.
Xúc tu của Tề Vụ trong tiếng "xèo xèo" xuyên thủng cơ thể chúng, trong làn sương máu bốc lên, từng con một bị hắn xé thành những mảnh xác đẫm máu.
"Thơm..."
"Thơm quá..."
...
Trong căn phòng tối om vang lên tiếng rêи ɾỉ lộn xộn của bọn quái vật.
Mấy mảnh xác tương đối nguyên vẹn hơn đang rêи ɾỉ trên mặt đất, giống như những con giun bị cắt đôi, chúng co giật không ngừng trên mặt đất, sau đó vẫn ngoan cố bò về phía Tạ Hi Thư.
Trên mặt đất để lại những vệt máu đỏ tươi.
"Bẹp——"
Ngay lập tức, đống xác đó bị một cái giẫm nát.
Tề Vụ đứng thở hổn hển, hắn nhìn chằm chằm vào con quái vật dưới chân đã không còn động tĩnh một lúc lâu, mới khống chế được sát ý không ngừng cuộn trào trong cơ thể.
Hắn vẫn kích động, vẫn khát máu, vẫn khao khát Tạ Hi Thư trên giường.
Hắn thậm chí không thể hoàn toàn khôi phục hình dạng con người... nhưng không nghi ngờ gì nữa, sự tấn công đột ngột của mấy con quái vật kia, đã thực sự ngăn chặn được sự "biến hóa" đáng sợ đó.
Tề Vụ trong nỗi đau đớn bị gặm nhấm đã khó khăn lấy lại được lý trí con người của mình.
Chỉ là, mùi hương của Tạ Hi Thư vẫn còn lưu lại trong không khí, khiến tim hắn đập thình thịch không thể kìm nén, khô cổ khát nước.
Một lúc sau, hắn cuối cùng cũng thu lại được cơ thể phình to mềm nhũn của mình, hắn quay đầu nhìn về phía cậu bé đang co rúm lại trong góc giường, dường như đã hoàn toàn bị dọa đến mức ngây dại.
Tạ Hi Thư mặt mày tái mét, ánh mắt trống rỗng, đôi mắt đỏ ngầu đang nhìn chằm chằm vào cái bóng cao lớn trong phòng.
"Cậu ổn chứ?"
Tề Vụ lăn cổ họng một cái, do dự một lúc lâu mới quay trở lại bên giường.
"Xin lỗi, lúc nãy tôi cũng không biết chuyện gì đã xảy ra..."
Hắn khẽ giải thích.
Sau đó, theo bản năng, hắn đưa tay về phía Tạ Hi Thư, muốn lau đi vài vệt máu không biết từ lúc nào đã bắn lên mặt cậu.
Mùi hương trên người Tạ Hi Thư giờ đã nhạt hơn rất nhiều so với trước. Lúc này, thứ bao phủ qucậu cơ thể cậu, phần nhiều là mùi tanh đặc trưng của quái vật.
Nhưng dù vậy, Tề Vụ vẫn cực kỳ ghét việc Tạ Hi Thư dính phải mùi của những con quái vật khác.
Chỉ là, ngay khi Tề Vụ vừa đưa tay ra, Tạ Hi Thư dường như cuối cùng cũng tỉnh dậy từ cơn ác mộng.
Cậu phát ra một tiếng rên khàn đặc, cả người lùi lại phía sau, đầu đập vào cột giường, phát ra một tiếng "cộp".
Tạ Hi Thư rùng mình vì đau đớn, đôi mắt ngân ngấn nước, ánh mắt nhìn Tề Vụ tràn ngập sợ hãi.
"Đừng chạm vào tôi——"
Tiếng thét khàn đặc đó hoàn toàn bật ra khỏi cổ họng.
Tay Tề Vụ lập tức đơ cứng giữa không trung.
"Tôi, tôi... thật sự không cố ý..."
Hắn hoảng hốt nhìn Tạ Hi Thư, cả người như bước hụt chân, không ngừng rơi xuống vực sâu.
"Lúc nãy, cái đó, tôi cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, cậu đột nhiên trở nên rất thơm, tôi vốn định gọi cậu, tôi cũng không ngờ..."
"Biến đi, cút ra ngoài!"
Không đợi cậu nói xong, Tạ Hi Thư đã ôm lấy đầu, lại co người về phía sau. Tề Vụ hơi ngẩn ra, theo ánh mắt của cậu nhìn về phía chăn gối trên giường, lúc này mới phát hiện ra một phần cơ thể mình thực ra vẫn chưa hoàn toàn khôi phục lại hình dạng con người—— những xúc tu nổi gân xanh vẫn cứng đầu và dùng sức quấn chặt lấy chân Tạ Hi Thư dưới lớp chăn, còn nước bọt do hắn tiết ra đã hoàn toàn làm tê liệt đôi chân của cậu, khiến cậu thậm chí không có sức nhảy xuống giường trốn vào góc tường khi lũ quái vật tấn công.
Trên làn da lộ ra ngoài của Tạ Hi Thư, là những vết răng chồng chéo lên nhau, tím bầm.
Rất nhiều vết đã bị cắn rách da, máu thấm ra.
Đầu óc Tề Vụ lập tức rối bời, hắn hoàn toàn không nhận ra, mình trong vô thức lại làm ra chuyện như vậy.
"Chết tiệt, tôi thật sự... xin lỗi!"
Tề Vụ vội vàng thu hồi lại phần cơ thể đó.
Hắn ấp úng muốn nói gì đó, nhưng giờ đây dường như mọi lời nói ra đều giống như đang biện minh.
Dù sao thì không lâu trước đó, hắn đã mất kiểm soát một lần.
"Tôi thật sự chỉ là choáng váng thôi, chết tiệt, tôi không định với cậu... à à à cậu đợi chút tôi đi lấy thuốc băng bó ngay..."
"Hãy để tôi yên một lát."
Tạ Hi Thư run rẩy ngắt lời Tề Vụ.
"Xin cậu... hãy, hãy để tôi một mình được không? Hu..."
"Nhưng, cái đó, bây giờ thực ra không an toàn, bất cứ lúc nào cũng có thể có quái vật khác đến đây, tốt nhất cậu vẫn nên ở cùng tôi, tôi thề sẽ không mất kiểm soát như lúc nãy nữa——"
"Xin cậu, Tề Vụ, một lát thôi, chỉ cần một lát thôi."
Tạ Hi Thư cúi đầu, lẩm bẩm.
Giọng cậu rất nhỏ, rất yếu ớt, nhưng lại tràn đầy tuyệt vọng.
Tất cả những lời biện minh của Tề Vụ, đều kẹt lại trong cổ họng.
Hắn ủ rũ đứng tại chỗ một lúc.
Tạ Hi Thư lúc này trông thật xanh xao, như một bóng hình mờ ảo, yếu ớt, chỉ cần một cơn gió thổi qua là có thể tan biến trong màn đêm.
Tề Vuh cũng không biết tại sao khi nhìn thấy cậu như vậy, ngực mình lại đột nhiên trĩu nặng.
Nhưng hắn thật sự không nói thêm gì nữa, chỉ cúi người, lôi xác mấy con quái vật, từng bước từng bước lùi ra khỏi cửa.
"Tôi sẽ ở ngay bên ngoài."
Tề Vụ hít một hơi thật sâu, dặn dò với bóng hình gầy guộc đang co ro ở góc giường.
"Cậu cứ ở một mình một lát đi... cái đó, đừng khóc nữa..."
Tạ Hi Thư không để ý đến lời thì thầm của Tề Vụ. Nghe thấy tiếng cửa đóng lại, cậu gục đầu vào đầu gối.
Một lát sau, vai cậu run rẩy.
Trong không khí vẫn còn vương lại mùi máu tanh nồng nặc của mấy con quái vật lúc nãy, rất lâu không tan.
Tạ Hi Thư không kiềm chế được mà nhớ lại từng hành động của lũ quái vật khi xông vào phòng, nhưng phát hiện ký ức của mình đã vì quá sợ hãi mà trở nên mơ hồ. Cậu không thể xác định, liệu lũ quái vật kia là do bản năng khát máu mà đuổi theo mùi người sống, hay là...
Hay là do cậu gọi tới?
Suy đoán phía sau nghe thật hoang đường buồn cười, nhưng nỗi sợ hãi trong lòng Tạ Hi Thư lại như một tảng đá nặng đè nặng lên ngực.
Tạ Hi Thư không thể kiềm chế được nữa, cậu dùng tay che mặt, cố gắng để bình tĩnh lại, nhưng ngay khoảnh khắc cúi đầu, những giọt nước mắt nóng hổi đã không tự chủ trào ra, làm ướt đẫm lòng bàn tay.
Cậu cứ như một đứa trẻ mấy tuổi, vô cùng xấu hổ mà khóc trong bóng tối.
Cậu sợ quá.
Không chỉ sợ Tề Vụ cuối cùng sẽ mất lý trí mà ăn thịt mình.
Còn có cả cơn ác mộng đó.
Và tất cả mọi thứ trong mơ.
Mà cậu đã...
Đã sắp sụp đổ rồi.