Chương 31

“Cảm… Cảm ơn.”

Tạ Hi Thư vẫn còn chưa hết hồn hộn, nhìn chằm chằm vào Tề Vụ trước mặt, suýt nữa đã tưởng mình bị ảo giác, đến nỗi chậm một nhịp mới thốt ra lời cảm ơn. Đáng tiếc là do ngược sáng, cậu hoàn toàn không thể nhìn rõ biểu cảm lúc này của hắn.

Cũng giống như trong ký ức, chàng trai vẫn cao lớn khỏe mạnh như vậy, trầm mặc ít nói.

Hắn thẳng thừng đưa tay ra, nâng Tạ Hi Thư từ dưới đất đứng dậy.

Khi da thịt chạm vào nhau, Tạ Hi Thư không kìm được mà run lên - lòng bàn tay của Tề Vụ vẫn nóng rực, cái nhiệt độ ấy luôn khiến cậu cảm thấy một sự căng thẳng mang tính sinh lý.

Cho đến giờ, cậu vẫn vô cùng mơ hồ.

Ngay cả trong trí tưởng tượng điên rồ nhất, cậu cũng chưa từng nghĩ rằng người cứu mình khỏi tay người bạn nam điên cuồng kia lại là Tề Vụ, người mà cậu đã dùng chai rượu đập vào trán, khiến đầu chảy máu. Nhưng sự thật lại là như vậy, cổ họng bị Thành An siết chặt vẫn còn âm ỉ đau, đến nói chuyện cũng khó khăn, và cổ áo đồng phục của cậu cũng bị xé toạc một đường dài, khiến giờ đây gần như toàn bộ ngực cậu lộ ra ngoài.

Tạ Hi Thư hoàn toàn không hiểu tại sao Thành An lại có sức mạnh khủng khϊếp đến vậy. Đồng phục của trường số 3 Nam Minh vốn chất lượng rất tốt, vải dày và bền, nhưng dưới tay cậu ta, nó lại mỏng manh như giấy ngâm nước.

Chỉ cần nghĩ đến Thành An, một luồng lạnh lẽo thấu xương lập tức chạy dọc sống lưng Tạ Hi Thư. Cậu không kiềm được mà liếc nhìn về phía cậu ta, người vẫn nằm bất động dưới đất, yên lặng đến mức khiến Tạ Hi Thư suýt ngạt thở. May mắn thay, vài giây sau, cậu nhận thấy cơ thể Thành An vẫn còn chút chuyển động nhẹ, trái tim cậu mới dần lấy lại nhịp đập.

Ngay khi cậu định quan sát kỹ hơn, Tề Vụ đã bước đến, thân hình cao lớn của hắn lập tức chặn tầm nhìn của Tạ Hi Thư.

Tề Vụ cúi mắt, nhìn thẳng vào Tạ Hi Thư.

Tạ Hi Thư theo phản xạ lùi lại một bước, cổ họng khẽ động đậy, nuốt xuống một ngụm nước bọt khô khốc: “Thành An… cậu ấy vừa rồi hình như có chút không bình thường, phải không? Cảm ơn cậu đã cứu tôi, nếu không có cậu, tôi cũng không biết cậu ấy sẽ làm gì… Bình thường cậu ta trông rất bất cần, tôi cũng không ngờ áp lực năm cuối cấp lại lớn đến vậy với cậu ta… Cậu vừa rồi thực ra có thu tay lại đúng không? Cậu ấy giờ chắc chỉ bất tỉnh thôi…”

Đến khi nhận ra, Tạ Hi Thư đã lảm nhảm nói một tràng dài những lời không đầu không cuối với Tề Vụ.

Hình như làm vậy có thể xoa dịu bầu không khí căng thẳng khó tả giữa hai người.

Mặc dù thực tế, việc này ngoài khiến cậu trông càng ngốc nghếch hơn thì chẳng có tác dụng gì. Khi Tề Vụ im lặng nhìn cậu, làn da cậu vẫn nổi da gà, cơ thể cũng không kiềm được mà run rẩy, muốn bỏ chạy.

“… Thực sự rất cảm ơn cậu.”

Tạ Hi Thư dừng lời.

Sự im lặng lập tức bao trùm lấy cậu và Tề Vụ, sự tĩnh lặng như chết khiến không khí dường như cũng nặng nề hơn, đè nặng lên vai và ngực Tạ Hi Thư.

Cuối cùng, sự im lặng dài đằng đẵng ấy bị Tề Vụ phá vỡ.

“Sao lại có thể bất cẩn như vậy chứ?”

Tề Vụ thở dài một tiếng.

Giọng nói của hắn khàn đặc, nội dung cũng vô cùng kỳ lạ.

“Tôi đã… nhịn rất lâu, nhịn đến tận bây giờ.”

Tạ Hi Thư run lên.

Cho đến lúc này, cậu vẫn không hiểu Tề Vụ đang nói gì, nhưng trực giác của cậu lại vô cùng rõ ràng mách bảo rằng, chàng trai đang đứng trước mặt cậu lúc này, rất có thể còn nguy hiểm hơn cả Thành An đã bị hất ra xa, không thể động đậy.

Và, Tạ Hi Thư chậm chạp nhận ra, tại sao khi phát hiện Tề Vụ cứu mình, cậu không hề cảm thấy nhẹ nhõm, ngược lại càng thêm căng thẳng -

Con hẻm này quá vắng vẻ, và khi bị Thành An lôi đi, Tạ Hi Thư đã quan sát kỹ môi trường xung quanh để cầu cứu. Cậu chắc chắn rằng lúc đó cả con phố đều vắng tanh, không một bóng người.

Vậy thì, Tề Vụ đã phát hiện ra cậu như thế nào?

Trừ phi…

Trừ phi cậu ta cũng giống như Thành An, luôn đi phía sau lưng Tạ Hi Thư, lặng lẽ theo dõi cậu.

Trong khoảnh khắc này, thứ chảy trong huyết quản của Tạ Hi Thư dường như không còn là máu, mà là những mảnh băng đỏ lạnh lẽo.

Cậu đờ đẫn nhìn vào đôi mắt âm trầm của Tề Vụ, cổ họng khô khốc, giọng nói run rẩy.

“Cậu muốn làm gì?”

Tạ Hi Thư không nhớ mình đã hỏi câu này bao nhiêu lần rồi.

Nhưng đây là lần đầu tiên cậu nhận được câu trả lời rõ ràng từ Tề Vụ.

“Tôi muốn liếʍ cậu.”

Giọng nói của Tề Vụ không chút dao động, nếu không nhìn biểu cảm của hắn, có vẻ như hắn đang nói về một chuyện rất bình thường, bình thường đến mức không thể bình thường hơn.

“Cậu, cậu nói, cậu muốn… làm gì cơ?”

Tạ Hi Thư gần như không thể tin vào tai mình.

Cậu sửng sốt nhìn Tề Vụ, lẩm bẩm lặp lại câu hỏi vừa rồi.

Ngay lúc này, ánh nắng nhạt nhòa từ khe hở nhỏ hẹp phía trên con hẻm chiếu xuống, rọi lên gò má Tạ Hi Thư. Tề Vụ có thể nhìn rõ, cậu thiếu niên vì kinh hãi mà không thể động đậy, hoàn toàn bị đóng băng tại chỗ, sắc mặt đang dần tái đi.

Cậu ấy trắng bệch như một bức tượng thạch cao.

Mỏng manh và dễ vỡ.

Sự hung dữ, tham lam, và cơn khát mãnh liệt bùng nổ trong đầu Tề Vụ không một chút báo trước.

Khát vọng không bị ràng buộc bởi đạo đức lúc này, theo nhịp đập mạnh mẽ của trái tim, từ ngực lan tỏa đến khắp các ngóc ngách cơ thể.

Vốn dĩ Tề Vụ còn tưởng rằng mình đã phần nào chịu được mùi hương của Tạ Hi Thư, nhưng trong khoảnh khắc này, mùi hương tỏa ra từ cơ thể cậu thiếu niên lại càng nhanh chóng ăn mòn phần nhỏ nhoi còn sót lại trong cơ thể hắn - phần thuộc về con người.

“Tôi muốn liếʍ cơ thể cậu.” Tề Vụ nghe thấy mình dùng một giọng điệu kỳ quái, lẩm bẩm với Tạ Hi Thư.

Mùi hương tỏa ra từ cơ thể cậu thiếu niên, phần phân tử mùi thuộc về nỗi sợ hãi càng lúc càng đậm đặc.

“… Đừng sợ, tôi sẽ kiềm chế bản thân, tôi sẽ không làm gì khác đâu.”

Tề Vụ dùng chút lý trí cuối cùng giải thích.

“Chỉ cần liếʍ cậu, hấp thu thứ tôi muốn… để tôi thỏa mãn, tôi sẽ không làm tổn thương cậu.”

“Là cậu, là cậu luôn tỏa ra mùi hương đó.”

“Thơm quá, thơm đến mức không chịu nổi.”

“Tôi đã từng nghĩ sẽ nhẫn nhịn… nhưng mà, cậu xem, chính cậu đã quá bất cẩn.”

Tề Vụ đột nhiên tiến lên, dễ dàng tóm lấy Tạ Hi Thư đang cố gắng bỏ chạy.

Khoảnh khắc da thịt chạm nhau, hơi thở của chàng trai tràn vào cơ quan cảm giác mới mọc trên da của Tề Vụ một cách mãnh liệt.

Mùi hương ngọt ngào quá mức, như thủy triều mật ngọt, đột nhiên nhấn chìm ý chí của hắn, tầm nhìn của hắn vì thế mà trở nên mờ đi trong chốc lát.

Hắn nắm chặt lấy cơ thể đang run rẩy và la hét của Tạ Hi Thư, thở gấp, để mặc cho đối phương đánh loạn xạ vào đầu và mặt mình.

Hắn nắm lấy tay người kia, ép chặt đôi môi của mình lên lòng bàn tay của chàng trai.

Trước đó, Tạ Hi Thư đã vô tình làm trầy xước tay khi ngã, những vết xước nhỏ ấy đã ngừng chảy máu, nhưng giờ đây cậu cảm nhận rõ ràng lớp vảy máu mỏng trên lòng bàn tay đang bị một thứ gì đó ẩm ướt và nóng hổi liếʍ mở ra.

Những cơn đau nhói lặp lại, máu đỏ thẫm từ từ bị hút ra khỏi vết thương.

Trong vài giây đầu tiên, Tạ Hi Thư hoàn toàn không thể phản ứng.

Hành động của Tề Vụ vượt quá sức tưởng tượng, thứ mềm mại bám trên lòng bàn tay cậu dày và ẩm ướt một cách kỳ lạ, cảm giác hoàn toàn không giống lưỡi, mà giống như cơ quan đặc trưng của một chủng tộc ngoài hành tinh kỳ quái và điên cuồng nào đó trong các tác phẩm khoa học viễn tưởng.

Tiếp theo đó là một cảm giác tê rần khó tả lan ra từ vết thương.

Tạ Hi Thư phát ra một tiếng rên yếu ớt, cậu gần như ngất đi ngay lập tức, cho đến khi ánh mắt liếc thấy cánh tay của Tề Vụ.

Cánh tay của chàng trai vẫn săn chắc, cơ bắp cuồn cuộn.

Nhưng trên da cánh tay của Tề Vụ xuất hiện rất nhiều khe nứt màu đỏ thẫm lõm vào trong, mỗi khe nứt có độ dài ngắn khác nhau, không phải vết thương, cũng không chảy máu.

Chúng hiện ra chi chít, rồi từ từ hé mở theo nhịp thở của Tề Vụ.

Bên trong những khe nứt ấy là lớp niêm mạc đỏ thẫm với những vòng răng trắng nhỏ li ti, khiến chúng trông giống như những cái miệng nhỏ không có môi đang hé ra.

Và từ sâu bên trong những cái miệng nhỏ ấy thò ra những khối thịt đỏ… giống như lưỡi vậy.

Chỉ có điều, lưỡi thật sẽ không có những khối u lồi lõm trên bề mặt, đầu lưỡi cũng không có lỗ nhỏ liên tục tiết ra chất nhờn đặc quánh và tanh hôi.

Quan trọng hơn, lưỡi thật không thể kéo dài như những con rắn không vảy, bò loằng ngoằng lên người Tạ Hi Thư, vô liêm sỉ quấn chặt lấy tứ chi và cơ thể cậu.

“Tề… Tề Vụ?”

Tạ Hi Thư cố gắng hét lên, nhưng đến lúc này cổ họng cậu khô đến nỗi không thể phát ra một tiếng thét.

Cậu chỉ có thể nói với Tề Vụ, hay thứ từng là “Tề Vụ”.

“Suỵt… đừng sợ… ngọt quá…”

Tiếng thở gấp từ cổ họng Tề Vụ chỉ còn một vài từ vỡ vụn có thể nghe rõ là tiếng người.

Trong khoảnh khắc này, giọng nói của hắn gần như không khác gì tiếng gầm gừ của thú dữ.

Rồi hắn ngẩng mặt lên nhìn Tạ Hi Thư.

Hình ảnh chàng trai lạnh lùng, hung dữ ngày nào đã biến mất, thứ Tạ Hi Thư nhìn thấy chỉ là một đống “lưỡi” đang ngoe nguẩy.

Khuôn mặt của Tề Vụ đã biến dạng hoàn toàn, khóe miệng hắn nứt ra đến tận dưới tai, xương hàm dưới mở ra một cách bất thường, lộ ra toàn bộ khoang miệng và cổ họng đỏ thẫm.

Vô số “chiếc lưỡi” mọc lên từ sâu trong cổ họng của Tề Vụ, nở rộ như hải quỳ trước mắt Tạ Hi Thư.

Chúng đã che khuất hoàn toàn đôi mắt đã lật ngược của Tề Vụ.

Giờ đây, thứ Tạ Hi Thư nhìn thấy chỉ là những khối thịt mềm đáng ghét, những thứ giống như lưỡi ấy, bề mặt của mỗi chiếc lưỡi đều ẩm ướt và trơn nhẫy, thỉnh thoảng có thể thấy những đốm sáng kỳ lạ lấp lánh rồi biến mất. Và mỗi khi Tề Vụ phát ra âm thcậu, chúng sẽ co lại rồi giãn ra, co giật theo nhịp, từ từ hé mở.

Những đốm sáng trên khắp cơ thể tạo thành những hoa văn không ngừng biến đổi trên “khuôn mặt” của Tề Vụ.

Những hoa văn ấy xoáy vào nhau như những vòng xoáy, chỉ cần liếc qua cũng khiến người ta chóng mặt, toàn thân bủn rủn.

Từ từ, từ từ, đám lưỡi chằng chịt ấy tiến lại gần Tạ Hi Thư.

Một vài “chiếc lưỡi” đỏ tươi thậm chí đã háo hức kéo dài, bám chặt lên gương mặt tái nhợt của chàng trai như những con đỉa.

Đầu lưỡi của chúng trườn đến khe môi đang khép chặt của Tạ Hi Thư, cố gắng chui vào miệng cậu.

Chúng muốn chui vào miệng cậu.

——Nhận thức này cuối cùng đã phá vỡ sự tê liệt và trống rỗng trong não của Tạ Hi Thư.

“Áaaaaaaaa——”

Cậu hét lên một tiếng chưa từng có, rồi dùng hết sức vung tay về phía Tề Vụ——trong tay cậu vẫn cầm chặt con dao nhỏ mà trước đó cậu định dùng để đối phó với Thành An.

“Xoẹt——”

“Xoẹt——”

……

Trong cơn hoảng loạn tột độ, Tạ Hi Thư đã cắt đứt vài “chiếc lưỡi” của Tề Vụ.

Tề Vụ khựng lại, nhưng vết cắt thậm chí không chảy máu, những khối thịt đỏ cùng với chất nhờn rơi xuống đất, nhưng vẫn tiếp tục ngọ nguậy như những sinh vật sống, rồi bò về phía Tạ Hi Thư.

“Cút đi! Cút ngay!”

Tạ Hi Thư gào lên, giọng nói đã lẫn vào tiếng khóc.

Lợi dụng lúc Tề Vụ đau đớn mà đờ người ra, cậu dứt khoát giật phăng những chiếc lưỡi ẩm ướt đang quấn lấy người mình.

Rồi cậu không ngoảnh lại, trong nỗi sợ hãi tột cùng, loạng choạng chạy ra khỏi con hẻm.

Trong những tưởng tượng tuyệt vọng nhất của Tạ Hi Thư, cậu có thể sẽ không chạy được bao xa.

Cậu thậm chí có thể tưởng tượng ra cảnh mình bị con quái vật phía sau kéo trở lại vực sâu đẫm máu và tuyệt vọng.

Nhưng thật bất ngờ, Tề Vụ đã không đuổi theo Tạ Hi Thư.

Trong khoảnh khắc cuối cùng thoát khỏi ngõ hẻm, Tạ Hi Thư quay đầu nhìn lại phía sau, chỉ thấy trong bóng tối, con quái vật kia đang run rẩy co rúm người lại, những chiếc lưỡi xếp thành chùm trên đầu không ngừng quấn lấy hai cánh tay của nó...

Trên tay Tề Vụ, còn sót lại một chút máu đỏ thẫm.

Đó là máu của Tạ Hi Thư.

Cậu quá hoảng sợ và dùng lực quá mạnh, khi cắt đứt lưỡi của Tề Vụ, cậu cũng tự rạch một vết dài trên lòng bàn tay mình.

...Còn Tề Vụ lúc này đã hoàn toàn chìm đắm trong thứ máu ngọt ngào gần trong tầm tay, đó là sự đắm chìm hoàn toàn không thể thoát ra được, cơ thể hắn co giật điên cuồng trong sự thỏa mãn vì sung sướиɠ tột độ.