Chương 26

Chiếc điện thoại đã biến mất từ lúc nào, Tạ Hi Thư mò mẫm trên ghế sofa tìm ra chiếc máy tính bảng thường dùng để xem bài giảng.

Mở máy tính bảng tốn nhiều thời gian hơn bình thường, bởi vì đầu ngón tay cậu dính đầy một thứ chất nhờn không thể rửa sạch, khiến máy không nhận diện được vân tay.

Cuối cùng cậu cũng mở được máy, rồi mở ứng dụng nhắn tin. Nhìn thấy tài khoản quen thuộc trong danh sách, Tạ Hi Thư cắn chặt khớp ngón tay, do dự một lúc lâu, rồi mới dũng cảm nhấn vào nút "gọi video".

Chỉ là, ngay trước khi âm thanh điện tử vang lên, cậu chợt biến sắc, vội vàng tắt đi, đổi thành cuộc gọi thoại.

"Không thể để họ nhìn thấy mình như thế này, bố mẹ sẽ lo lắng mất."

Trong phòng khách yên tĩnh và trống trải, vang lên lời tự nhủ thần kinh của cậu.

"Tút - Tút - Tút..."

Âm thanh điện tử lặp đi lặp lại trong căn phòng đang dần tối đi.

"Tút - Tút - Tút..."

Âm thanh điện tử đột ngột im bặt.

"Mẹ..."

Tạ Hi Thư theo phản xác gọi nhẹ, nhưng ngay lập tức cậu nhìn thấy dòng chữ "Người dùng hiện không thể nghe máy" hiện lên trên màn hình, cậu cắn chặt môi.

Mặc dù trước khi gọi cho bố mẹ, cậu đã biết rõ cuộc gọi thoại từ tài khoản này là không thể nghe được, nhưng khi nhìn thấy dòng chữ đó, nước mắt vẫn không kiềm chế được mà trào ra, lấp đầy mắt Tạ Hi Thư.

Thật ngu ngốc.

Dường như có một giọng nói nhỏ trong lòng đang chế nhạo Tạ Hi Thư.

Thực ra, dù có gọi được đi chăng nữa, cũng chẳng có gì để nói.

Cậu thậm chí còn không thể diễn tả cụ thể chuyện gì đã xảy ra.

Một cậu con trai vô cớ nhìn chằm chằm vào cậu, và cậu cảm thấy rất hoảng loạn, rất sợ hãi?

Hắn trong nhà vệ sinh trả lại cho cậu một bộ đồng phục đã mất từ lâu, và cậu đã dùng chai rượu đập vỡ đầu hắn?

Rồi chuyện gì đã xảy ra...

Tạ Hi Thư lại không kiềm chế được mà cắn vào ngón tay, nhưng khi cảm giác đau quen thuộc và mùi máu tanh xộc lên, thứ đầu tiên cậu cảm nhận được không phải là sự yên tâm, mà là nỗi hoảng sợ tột độ. Trái tim cậu như bị một bàn tay vô hình siết chặt, suýt nữa đã hét lên.

Cho đến khi cậu nhìn quanh một lượt, thấy những đồ đạc quen thuộc trong nhà, nhận ra đây không phải là trường học mà là nhà mình, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.

Cậu thực sự không thể nhớ ra chuyện gì đã xảy ra sau đó trong nhà vệ sinh, nhưng cảm giác hoảng loạn và bất lực còn sót lại trong cơ thể vẫn luôn nhắc nhở cậu - Đó chắc chắn không phải là chuyện tốt lành gì.

Có lẽ quên đi mới là lựa chọn tốt nhất.

Nhưng mà...

Cậu thực sự rất sợ.

Cậu sợ rằng trước đó trong nhà vệ sinh, cú đánh bất cẩn của mình đã gϊếŧ chết Tề Vụ.

Tác giả có lời muốn nói.

Chưa chết đâu.

Người đó chỉ là vì nếm phải nước mắt quá kí©h thí©ɧ nên ngất thôi.

Dù sao thì cũng đang tuổi dậy thì mà.