Tạ Hi Thư khô khan nói, cố gắng lấy lại tinh thần để ứng phó qua chuyện.
Vừa nói, cậu vừa cố gắng rút cánh tay mình ra khỏi vòng tay của người thanh niên kia.
Nhưng y lại hoàn toàn không hề thả ra.
Xuyên qua lớp áo sơ mỏng manh và làn da thịt mỏng trên ngực của nhân viên, Tạ Hi Thư cảm nhận được trái tim đối phương đang đập một cách điên cuồng.
"Nhưng trông cậu có vẻ rất yếu ớt đấy, cậu bé. Nhà tôi ở gần đây thôi. Cậu đến đó nghỉ ngơi một chút đi."
Người đàn ông nghiêng đầu, ánh mắt y dán chặt vào Tạ Hi Thư, giọng nói lẫn lộn nghe như đang nói mê, nhưng đôi mắt lại sáng quắc, lấp lánh một thứ ánh sáng lạnh lẽo kỳ quái.
"Buông tôi ra."
Tạ Hi Thư khàn giọng nói.
Lần này, cậu gần như dồn hết sức lực để rút tay mình ra, và cậu đã thành công.
Nhưng ngay cả như vậy, người đàn ông kia vẫn dùng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, kẹp chặt lấy cổ tay Tạ Hi Thư.
"Cậu sao lại vô lễ như vậy? Tôi chỉ muốn giúp cậu thôi, bởi vì cậu... Cậu..."
Mũi người đàn ông khẽ động đậy, miệng cũng không kiềm chế được mà há ra.
"Cậu thật sự rất thơm."
Gương mặt y gần như áp sát vào người Tạ Hi Thư.
Hơi thở hôi hám, nồng nặc mùi thuốc lá phả vào người Tạ Hi Thư, khiến cậu hét lên một tiếng.
"Tôi bảo buông tôi ra."
Ngay sau đó, cậu theo phản xạ đá một cước vào đùi người đàn ông.
Có lẽ đây là lần duy nhất trong đời Tạ Hi Thư cần cảm ơn chế độ 996 và sự bóc lột của các nhà tư bản.
Người đàn ông ít vận động bị Tạ Hi Thư đá một cước, liên tục lùi lại, rồi ngã vật xuống đất. Vẻ mặt tham lam vốn có biến mất, thay vào đó là sự hoảng sợ và ngơ ngác. Y ngẩng đầu lên, nhìn cậu với ánh mắt đờ đẫn.
"Xin lỗi, tôi... Tôi không có ý gì khác, tôi chỉ..."
Tạ Hi Thư không đợi người đàn ông nói xong, cảm giác nguy hiểm mạnh mẽ đã ép ra chút sức lực cuối cùng trong người cậu. Cậu như điên cuồng chạy về nhà, bỏ xa người đàn ông kỳ quái kia lại phía sau.
Khi Tạ Hi Thư về đến nhà, cậu đã kiệt sức và gần như suy sụp.
Trên bộ đồng phục của cậu dính đầy máu bẩn và một thứ chất lỏng nhớt nháp không thể diễn tả.
Không cần nhìn gương, Tạ Hi Thư cũng biết mình trông như một kẻ ăn mày vừa bò lên từ cống rãnh.
Nhưng lúc này, cậu vốn rất yêu sạch sẽ lại không còn chút sức lực nào để bò vào phòng tắm cởϊ qυầи áo.
Vừa về đến nhà, đóng cửa lại, cậu đã nằm vật ra sàn nhà.
"Khụ khụ..."