Chương 23

Trong nhà vệ sinh tràn ngập mùi máu tanh nồng từ Tề Vụ - Dường như mùi máu của hắn ta còn đậm đặc hơn bất kỳ ai khác. Mùi tanh ngọt đặc quánh ấy như có thể hóa thành một thứ gì đó ẩm ướt và nhầy nhụa, len lỏi theo từng hơi thở vào sâu trong phổi của Tạ Hi Thư.

Không chỉ vậy, mùi ấy còn như bao phủ lấy người cậu, thấm qua từng lỗ chân lông, ngấm dần vào cơ thể. Tạ Hi Thư muốn nôn mửa.

"Cậu... Cậu rốt cuộc... Muốn làm gì?"

Yếu ớt, thiếu oxy, hoảng loạn tột độ, sợ hãi đến mức tê liệt... Vô số cảm xúc đan xen vào nhau, mãnh liệt đến mức Tạ Hi Thư gần như ngất đi.

Là một học sinh xuất sắc, nhưng trong khoảnh khắc này, cậu đã mất đi khả năng suy nghĩ cơ bản nhất. Và chỉ khi mở miệng, cậu mới nhận ra giọng mình đã nghẹn ngào, như muốn khóc.

"Sao cậu cứ... Cứ nhìn chằm chằm vào tôi vậy..."

Tề Vụ không trả lời, đôi mắt đen kia không chớp, vẫn dán chặt vào gương mặt trắng bệch của cậu thiếu niên.

Làn da trắng mờ vì sợ hãi giờ đây lấm tấm những giọt nước lấp lánh, không biết là nước mắt hay mồ hôi.

[À, nếu có thể liếʍ một cái...]

Môi Tề Vụ căng cứng để kìm nén chiếc lưỡi đang ngứa ngáy, hơi thở nặng nề và đυ.c ngầu trong không gian ngập mùi máu tanh ngày càng trở nên rõ rệt.

Rồi đột nhiên, hắn bước từng bước về phía Tạ Hi Thư, ánh mắt kinh hãi tột độ của cậu không thể tránh khỏi. Máu đỏ sẫm chảy dài trên khuôn mặt Tề Vụ, thấm ướt vai và ngực. Và khi khoảng cách thu hẹp lại, Tạ Hi Thư không thể không nhìn rõ hơn - Nhìn rõ vết thương kinh hoàng trên trán hắn, thứ mà chính cậu đã tạo ra.

Phải nói rằng, hôm nay Tề Vụ thực sự không được may mắn.

So với hắn, Tạ Hi Thư hoàn toàn là một kẻ yếu ớt, không có chút sức lực nào. Thế mà, trong lúc hoảng loạn, chai rượu mà cậu ném vào Tề Vụ lại phát huy sức sát thương ngoài dự kiến.

Những mảnh vỡ thủy tinh màu xanh lục vẫn còn nằm sâu trong vết thương rách nát, và ngay giữa mái tóc đen của Tề Vụ, một vết nứt sâu hoắm hiện ra.

Một mảng da đầu nhỏ vẫn còn dính tóc lủng lẳng trên trán Tề Vụ, đung đưa theo từng bước đi của hắn. Tạ Hi Thư có thể nhìn thấy phần thịt đỏ sẫm bên trong mảng da ấy, cùng với màu trắng lấp ló của xương sọ giữa những vệt máu.

Có vẻ như Tề Vụ hoàn toàn không cảm nhận được cơn đau.

Dĩ nhiên, gương mặt của chàng trai thực sự đang co giật nhẹ, nhưng sự co giật đó không phải do đau đớn, mà là... Từ một thứ gì đó khiến Tạ Hi Thư cảm thấy sợ hãi, lạnh cả người.

Nhưng vào lúc này, ngay cả dũng khí để chống cự ban đầu cũng đã biến mất hoàn toàn. Giống như một con thỏ bị ánh đèn xe chiếu thẳng, cậu không thể kiểm soát được việc mình đứng cứng đờ tại chỗ, không thể nhúc nhích, chỉ có thể để mặc Tề Vụ từ từ đứng thẳng trước mặt mình.

Tề Vụ giơ tay về phía Tạ Hi Thư.

Đầu ngón tay hắn dính đầy máu, khi chạm vào Tạ Hi Thư, cảm giác trở nên vô cùng nhớt nháp.

Sau đó, ngón tay của Tề Vụ dọc theo đường viền mắt của Tạ Hi Thư, chậm rãi lau qua một vùng da nhỏ dưới mắt.

Tề Vụ lau đi nước mắt của Tạ Hi Thư.

Động tác của hắn rất chậm, nhưng lực lại rất mạnh. Tạ Hi Thư ban đầu chỉ vì quá sợ hãi mà chảy ra một chút nước mắt sinh lý, lúc này lại bị sự cọ xát thô bạo của đối phương khiến cho nước mắt không ngừng tuôn ra.

"Ưʍ..."

Đau quá.

Tạ Hi Thư không kiềm chế được mà rên lên.

Nhưng ngay lập tức, cậu kinh ngạc nhìn thấy Tề Vụ thu tay về, sau đó ngay trước mặt cậu, hắn đưa ngón tay dính đầy nước mắt đó vào miệng, giống như một đứa trẻ sơ sinh tham lam mυ"ŧ lấy.

"Ngọt... Ngọt quá."

Từ khe hở của đôi môi Tề Vụ vang lên một tiếng rên nhẹ đầy mê muội.

Ngay sau đó, thân thể Tề Vụ lảo đảo, rồi cọ vào cánh tay Tạ Hi Thư, đổ sầm xuống đất.

Một vũng máu đỏ sẫm từ vị trí đầu hắn chầm chậm chảy ra, tụ lại thành một vũng máu nhỏ trên mặt đất.

Về việc hôm đó mình từ trường về nhà như thế nào, ký ức của Tạ Hi Thư xuất hiện một khoảng trống rõ ràng.

Có lẽ là vì quá sợ hãi, hoặc cũng có thể là não bộ đã kích hoạt cơ chế tự bảo vệ... Kết quả là, dù sau này Tạ Hi Thư có cố gắng nhớ lại thế nào, cậu cũng không thể nhớ ra chuyện gì đã xảy ra sau cảnh tượng trong nhà vệ sinh.