Chương 9

Không đợi hai tỷ muội lên tiếng, Viên thị đã mở chiếc tủ ở cuối giường, lấy ra hai chiếc hộp giống hệt nhau đặt lên chiếc bàn lớn bằng gỗ hoàng lê, rồi vỗ tay lên đó.

"Những mối quan hệ có thể dùng ở kinh thành, ta và cha các con đã dùng hết cả rồi, nhưng đến giờ vẫn chưa có cách nào vẹn toàn để dàn xếp ổn thỏa chuyện này. Sớm muộn gì Thánh thượng cũng sẽ giáng tội xuống Tần gia, nhẹ thì giáng chức, nặng thì... Không phải ta cố tình nói lời đáng sợ, mà thực sự đã có vết xe đổ từ trước. Năm đó, có một vị đại nhân ở Công bộ vì giám sát không nghiêm mà khiến nước mưa tràn vào làm vỡ đê, bị phán tội lưu đày chín trăm dặm, người còn chưa đi được nửa đường đã mất mạng. Còn có Tống đại nhân, cấp trên cũ của cha con, cũng chết trước khi về hưu vì chuyện tu sửa hoàng lăng. Lần này cha con là tổng quản việc xây dựng, dù thế nào cũng khó mà thoát tội."

Viên thị vừa nói, vừa mở hai chiếc hộp ra: "Trong này là khế ước ruộng đất và địa khế của mấy trang viên, cửa hiệu. Những thứ trong của hồi môn có thể đổi thành tiền mặt đều đã đổi thành ngân phiếu, hai tỷ muội các con mỗi người một phần. Nhân lúc mọi chuyện chưa ngã ngũ, các con hãy lên đường đến Nghi Châu, ngoại tổ phụ và các cữu cữu nhất định sẽ che chở cho các con. Tối nay ta sẽ cho người đi liên hệ thuyền bè, các con đi càng sớm càng tốt thì ta mới an lòng được."

Chuỗi ngày lo lắng lao lực vừa qua khiến Viên thị kiệt sức. Bà muốn cười với con gái một cái, nhưng lại thấy trong miệng đắng ngắt.

Tần Chi bước tới nắm lấy tay bà, rồi cúi người quỳ xuống, vùi đầu vào lòng bà: "Con không đi đâu."

Nàng ngẩng đầu lên, đối diện với gương mặt gượng cười của Viên thị. Mới ba năm không gặp mà mẫu thân đã già đi rất nhiều, nơi khóe mắt và giữa hai hàng lông mày đã hằn lên những nếp nhăn, khiến cho khuôn mặt vốn được chăm sóc kỹ lưỡng nay đã nhuốm màu sương gió.

Sống mũi Tần Chi có chút cay cay, nàng cúi đầu dụi vào vạt áo của mẫu thân: "Con và tỷ tỷ đã có đối sách rồi, mẫu thân không cần lo lắng đâu ạ. Chỉ cần phương pháp thích hợp, chuyện của phụ thân nhất định có thể hóa nguy thành an."

Viên thị xoa đầu con gái đầy an ủi: "Tứ nương cũng đã hiểu chuyện rồi."

Rồi bà lại ngước mắt nhìn Tần Hi, chậm rãi nói: "Ta là chính thê của cha các con, cho dù có xảy ra chuyện gì cũng phải ở bên cạnh ông ấy để cùng đối mặt. Thế nhưng, các con là con gái của ta, còn ta là mẫu thân, không thể nào biết rõ con đường phía trước vô vọng mà vẫn đẩy các con vào chốn hiểm nguy được. Con trước nay vốn là người điềm tĩnh, có chủ kiến, nhưng tình hình lần này không giống với mọi khi. Chỉ cần một chút sơ sẩy thôi là sẽ liên lụy đến các con, đến lúc đó dù ta có muốn bảo vệ cũng không thể giữ được.

Ông ngoại các con đã gây dựng cơ nghiệp ở Nghi Châu nhiều năm, rất được mọi người kính trọng. Đợi sau khi mọi chuyện lắng xuống, ta sẽ đón các con trở về."

Ánh mắt Tần Hi rực sáng: "Tứ nương là do con viết thư gọi về, sao có thể dễ dàng rời đi như vậy được."

Tần Chi nắm chặt tay Viên thị, nói rành rọt từng chữ: "Chúng con tuyệt đối sẽ không bỏ rơi mẫu thân."