Chương 8

Trong phòng, cửa nẻo đều đóng kín, mùi thuốc tích tụ lại thành một thứ mùi chua nồng nặc, xộc lên khiến Viên thị chỉ muốn nôn ọe.

Đúng lúc này, Chu ma ma vén rèm bước vào, vội vàng cúi người đến trước mặt bà: "Phu nhân, hai vị tiểu thư đã đến chính viện rồi ạ, nói là có chuyện quan trọng muốn bàn với người."

Viên thị bèn đứng dậy, lườm lão thái thái một cái sắc lẻm. Thấy Tào ma ma đang đứng chờ ngoài rèm cười làm lành, bà không khỏi cười lạnh một tiếng: "Lão thái thái đã bệnh rồi, sau này nhị thúc và tam thúc cũng bảo họ bớt vào cửa đi, kẻo làm phiền bà cụ, mệt đến nỗi ngồi dậy một lát cũng không nổi."

Bà cố tình không hạ thấp giọng, âm lượng không cao không thấp vừa đủ để người trong phòng nghe thấy. Lão thái thái Phùng thị quả nhiên đột nhiên mở mắt, khóe miệng giật giật mấy cái, một cục tức nghẹn lên tận cổ họng, nuốt không trôi, nhổ không ra, trong cổ họng chỉ phát ra tiếng thở "hè hè". May mà Tào ma ma tay chân lanh lẹ, sau một hồi đấm lưng xoa ngực, Phùng thị mới thở ra một hơi dài. Vừa thuận khí lại, bà ta liền chửi: "Đồ đàn bà chanh chua độc ác."

Tào ma ma vội an ủi: "Phu nhân nói năng chua ngoa nhưng tấm lòng như đậu hũ, lời nói tuy có cứng rắn nhưng về chuyện ăn mặc chi dùng chưa bao giờ thiếu thốn của Chính An Đường chúng ta. Lão thái thái hà tất phải so đo với bà ấy làm gì, chi bằng cứ nghe tai này lọt tai kia, như vậy cả hai bên đều dễ chịu hơn nhiều."

"Ta nhẫn nhịn còn chưa đủ hay sao? Nó chỉ thiếu nước róc xương lóc thịt ta ra thôi. Năm đó không nên kết thân với Viên gia, để rồi rước về cái thứ bất hiếu bất nghịch này."

Tần lão đại nhân mất sớm, mà đại phòng lại là nhánh có tiền đồ nhất trong thế hệ này, thế nên dù Viên thị tính tình có mạnh mẽ, Phùng thị cũng phải biết nén tính mình lại mà nhường nhịn vài phần. Nhưng nay tình thế đã khác, đại phòng sắp sụp đổ đến nơi, Viên thị đáng lẽ phải cúp đuôi làm người, nhỏ nhẹ trước mặt mình mới phải. Phùng thị không nói được đó là cảm giác gì, dĩ nhiên bà ta có tiếc cho con đường làm quan của con trai, nhưng cảm xúc nhiều hơn lại là vui mừng thầm kín, là niềm vui sướиɠ hả hê khi nghĩ đến bộ dạng đau khổ của Viên thị.

Thật là hả giận mà!

Tại chính viện, các tỳ nữ đều đã bị cho ra ngoài. Chu ma ma đi một vòng kiểm tra khắp nơi, sau đó mới quay lại đứng gác dưới hành lang.