Chương 6

Nghe vậy, Tần Hi mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng đi vòng qua tấm bình phong đến trước mặt Tần Chi, rồi đưa tay vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn mịn màng của muội muội: "Ngựa tốt không ăn lại cỏ cũ, nam nhân tốt hơn hắn đầy rẫy ra đó. Muội mau cưa đổ Thẩm thế tử đi, chọc cho tên Tiết Sầm kia tức chết luôn."

Tần Chi gạt phắt tay nàng ấy ra, bực bội nói: "Tỷ nghĩ đơn giản quá rồi!"

"Nếu muội thực sự oán trách ta, thì cớ gì phải liều mạng đi cầu thuốc cho ta, rồi lại lặn lội ngàn dặm mang về? Nói cho cùng, chẳng phải muội vẫn không yên tâm về ta hay sao? Cảm ơn muội nhé." Ánh mắt Tần Hi dừng lại trên chiếc hộp vuông bằng gỗ tử đàn khảm xà cừ hình hoa mẫu đơn.

Tần Chi đương nhiên biết, cho dù năm đó mình và Tiết Sầm có cố chấp ở bên nhau, thì cuộc sống sau này cũng chỉ toàn là gà bay chó sủa, chẳng được ngày nào yên ổn. Em chồng thì ghét bỏ, Tiết gia sẽ không bao giờ dung thứ cho nàng, mối duyên giữa nàng và Tiết Sầm sớm muộn gì cũng sẽ đi vào ngõ cụt.

Nhưng Tần Chi oán hận Tần Hi là bởi vì tỷ ấy đã không cho nàng cơ hội tự tay giải quyết chuyện này. Tần Hi lúc nào cũng thích tự mình định đoạt mọi chuyện như vậy.

"Không cần cảm ơn, muội chỉ sợ tỷ ngã bệnh không ai lo liệu việc nhà, khiến mẫu thân phải lo lắng thêm thôi."

Tần Hi hơi nhoài người về phía trước, đổi sang giọng điệu đầy ẩn ý, nhấn mạnh từng chữ: "Muội thật sự không nghĩ đến chuyện nối lại tình xưa với hắn sao?"

Tần Chi nổi cáu, trừng mắt lườm nàng ấy một cái: "Tỷ đúng là vừa phiền phức vừa lắm lời!"

Rèm nỉ "cạch" một tiếng rơi xuống, gió lạnh nhân cơ hội luồn vào. Tần Hi hắt hơi một cái, rồi khẽ nhếch môi cười.

Từ chạng vạng tối cho đến tận giờ Tý đêm khuya, những dòng chữ trên giấy dần nhòe đi trong mắt nàng, cuối cùng Tần Chi cũng đã đọc xong toàn bộ hồ sơ liên quan đến Thẩm Yếm. Sau khi đích thân cho toàn bộ hồ sơ vào chậu đồng đốt thành tro, Hồng Liễu mới bưng trà gừng bước vào.

"Chúng ta đã đi ròng rã nửa tháng mới về đến kinh thành, cô nương đừng để lao lực quá mà sinh bệnh."

Tần Chi dụi dụi mắt, ngáp một cái rồi nói: "Có những chuyện sớm một bước hay muộn một bước đã là khác biệt một trời một vực rồi. Tốt nhất là có thể giải quyết xong chuyện này trước Tết."

Hồng Cảnh trải giường xong, thấy Hồng Liễu đã hầu hạ cô nương tắm gội xong xuôi, bèn nhét hai chiếc lò sưởi tay vào cuối giường, cẩn thận chỉnh lại góc chăn, rồi mới đứng dậy đi lấy một chiếc khăn lớn để lau tóc cho cô nương.

"Lúc nãy Cẩm Quỳ có qua đây một chuyến, nói rằng vị đại giám bên cạnh Thẩm Quý phi của điện Châu Kính đã để lại thiệp mời và vừa mới rời đi."

Tần Chi vừa vuốt lại mái tóc dài vừa khẽ nghiêng đầu hỏi: "Yến tiệc trong cung đã định ngày rồi sao?"

"Là ngày mồng ba tháng Mười một ạ."

Vậy là ngày kia.