Chương 5

Nào ngờ sau này thế sự đổi thay, Tần gia và Tiết gia chẳng những không kết thành thông gia mà còn trở mặt thành kẻ thù.

Gió bấc chợt thổi mạnh, cuốn theo tiếng cành khô gãy vụn kêu răng rắc, tựa như đang trút hơi tàn. Tấm rèm nỉ cũng vì thế mà khẽ lay động.

Trong phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ cả tiếng hít thở của nhau. Hơi nước làm nhòe đi lớp giấy dán cửa sổ, trông tựa như gương mặt đẫm lệ của một mỹ nhân, với những vệt nước loang lổ tạo nên một khung cảnh mơ hồ. Giữa không gian ấy, Tần Hi vẫn ung dung ngồi trên giường, tay phải đặt lên chiếc hộp vuông bằng gỗ tử đàn khảm xà cừ hình hoa mẫu đơn. Khóe môi nàng ấy khẽ nhếch lên, như cười như không, toát lên một vẻ tự tin và điềm tĩnh đến lạ thường.

Tần Chi đột ngột đứng dậy, với lấy chiếc áo choàng lông hạc, quay lưng về phía tỷ tỷ rồi khoác vội lên người.

Giọng nàng lạnh như băng: "Muội ghét bị tỷ sắp đặt, cũng ghét tỷ xen vào cuộc sống của muội."

Thế nhưng, Tần Hi chỉ khẽ cười, chẳng hề bận tâm. Nàng ấy đưa mắt nhìn theo bàn tay trắng nõn của Tần Chi đang cầm lấy xấp hồ sơ dày cộp, rồi dứt khoát quay người bước ra ngoài.

Đúng là miệng lưỡi thì cứng rắn, nhưng trong lòng lại mềm yếu.

Tần Hi hài lòng mỉm cười, rồi cất tiếng trước khi Tần Chi kịp bước ra khỏi cửa: "Dù sao thì, ngoài việc có thể cứu được phụ thân, muội còn có được một mối hôn sự tốt đẹp nhường nào. Thế tử của phủ An quốc công trẻ tuổi tuấn tú, gia thế lại cao quý. Ta đã dò hỏi rồi, bên cạnh hắn không có nha đầu thông phòng, có thể thấy là một lang quân trong sạch, biết giữ mình. Chỉ riêng điểm này thôi đã vô cùng hiếm có trong giới con em nhà quyền quý rồi, không biết bao nhiêu tiểu thư trong kinh thành này đều ao ước được thành thân với hắn đâu. Nếu muội có thể chiếm được lòng hắn, nửa đời sau của muội ắt sẽ an vui."

Tần Chi liếc xuống xấp hồ sơ trong tay, đọc làu làu: "Thế tử Thẩm Yếm của phủ An quốc công, hai mươi tuổi, cao sáu thước ba tấc, mắt phượng mũi cao, tính tình lạnh nhạt."

Nàng bỗng hỏi: "Chẳng lẽ hắn có vấn đề về phương diện kia?"

Tần Hi nhướng mày, cười đáp: "Ta cũng đã thăm dò giúp muội rồi. Tuy hắn trông có vẻ gầy nhưng một khi cởi đồ ra, thân hình lại vô cùng cường tráng, chuyện chăn gối ắt hẳn rất lợi hại. Hơn nữa hắn không thích nói nhiều, quả là một cặp trời sinh với muội rồi."

Tần Chi vừa định cất lời hỏi làm sao tỷ tỷ biết được, nhưng rồi lại nghĩ đến bản lĩnh thông thiên của Tần Hi, nàng đành nuốt lời vào trong.

Thấy muội muội ngập ngừng muốn nói lại thôi, sắc mặt Tần Hi chợt trở nên nghiêm túc: "Đừng nói là muội vẫn chưa quên được Tiết Sầm đấy nhé!"

Tần Chi phản bác ngay lập tức: "Tỷ nghĩ nhiều rồi. Ba năm trước muội đã không cần hắn, thì giờ đây cũng chẳng có lý do gì để quay lại cả."