Chương 18

Tần Chi đắc ý ngẩng cao đầu: “Y thuật của ông ngoại ta rất cao siêu. Sau khi về hưu, ông trở về Nghi Châu, làm được không ít việc thiện cho bá tánh nơi đó. Họ còn muốn dựng bia lập truyện cho ông, nhưng ông ngoại đều từ chối cả. Đại biểu ca theo học ông ngoại, là đứa trẻ điềm đạm nhất trong thế hệ chúng ta, mà lại còn rất kiên nhẫn nữa. Ta thường theo huynh ấy ra ngoài khám bệnh, mợ sợ người khác nói ra nói vào, nên đã đặc biệt cải trang cho ta thành một tiểu lang quân. Bọn ta còn từng đến...”

Nói đến chỗ cao hứng, Tần Chi đột nhiên im bặt, rồi nàng quay người, bước nhanh qua mấy bậc thềm còn lại để đi vào trong đình lục giác.

“Cuối năm nay, đại biểu ca của ta sẽ về kinh báo cáo công tác, sau đó sẽ đến Thanh Châu.”

Thẩm Yếm ngước mắt lên, thấy tiểu nương tử đang tung tăng nhảy chân sáo vào trong đình. Quả nhiên vẫn còn ngây thơ trong sáng, mỗi khi nhắc đến người nhà họ Viên, vẻ mặt rạng rỡ của nàng đều không sao che giấu được.

“Viên tiểu đại nhân tiền đồ vô lượng.”

“Ông ngoại ta cũng nói vậy.”

Tần Chi vịn vào lan can, nhoài người ra ngoài. Nàng đột nhiên giơ tay lên cao, người lảo đảo như sắp ngã, nhưng ngay trước khi đầu ngón tay nàng chạm được vào cành mai, Thẩm Yếm đã giúp nàng bẻ nó xuống.

Ngón tay hắn mạnh mẽ mà thon dài, gân xanh ẩn hiện khi nắm lấy cành mai. Lúc đưa cành mai qua, đôi mắt hắn điềm tĩnh nhìn Tần Chi.

“Cảm ơn.”

Nếu không phải có một nội giám vội vã tìm đến, phá vỡ khung cảnh riêng tư của hai người, Tần Chi đã có ảo giác rằng mình sắp thành công đến nơi rồi.

“Thưa cô nương và lang quân, mọi người hiện đã dời đến noãn các, đổi sang một chiếc bàn lớn hơn để chơi xúc xắc. Quý phi nương nương và Tiết phi nương nương mỗi người đều lấy ra bảo vật quý giá để làm phần thưởng, nói rằng hiếm khi trong cung có yến tiệc, nên bảo mọi người không cần câu nệ lễ tiết, cứ vui chơi cho thỏa thích. Mọi người ai nấy đều dốc hết sức để tranh giành phần thưởng của nương nương, không khí đang náo nhiệt vô cùng ạ.”

“Ta cũng biết chơi xúc xắc, có lần còn thắng liên tiếp sáu ván Lục Lư, lợi hại lắm đó.” Tần Chi đến gần Thẩm Yếm, không hề e dè vị nội giám. “Nếu chàng muốn chơi, ta có thể lập đội với chàng, chúng ta nhất định sẽ thắng.”

Vị nội giám chắp tay cúi người, nghe vậy bèn ho nhẹ một tiếng, nói thêm: “Thẩm Quý phi đã đặc biệt sai nô tài đến tìm thế tử gia, nói rằng Bảo Hỉ công chúa cũng ở đó, mời người qua ngồi một lát ạ.”

Gương mặt nhỏ nhắn của Tần Chi lập tức sa sầm xuống.

Bảo Hỉ công chúa là viên ngọc quý trên tay của Hoàng hậu nương nương, mà Thẩm Yếm lại từng là bạn học của nàng ta. Trong cuốn sổ mà Tần Hi đưa cho nàng có viết:

“Bảo Hỉ công chúa ái mộ Thẩm Yếm, thái độ của Thẩm Yếm không rõ ràng, nhưng với mối quan hệ thanh mai trúc mã, e rằng có khả năng lén lút qua lại.”

“Phải hết sức cẩn trọng!”