Chương 17

Hắn có biết hay không cũng chẳng sao, vì sớm muộn gì cũng sẽ có người nói cho hắn biết sự thật. Chuyện của nàng và Tiết Sầm vốn không thể giấu được.

“Đa tạ Thẩm thế tử đã ra tay tương trợ.” Tần Chi từng bước đi theo sát bên cạnh hắn. Lối đi vốn đã không rộng rãi lại được chừa ra một nửa, rõ ràng là hắn cố ý làm vậy. Nhận ra điều này, Tần Chi quay đầu lại, cong mắt cười với hắn: “Ta không rành nơi này lắm, Thẩm thế tử có thể đi dạo cùng ta một lát được không?”

Thật ra, với việc Tần Minh Cảnh có con đường làm quan thuận lợi, mới ngoài ba mươi đã giữ chức Lục phẩm, huống hồ nay còn đang ở vị trí Tương Tác Đại giám cao quý, thì nữ quyến Tần gia xưa nay vẫn luôn là khách quen trong các buổi cung yến. Bởi vậy, Tần Chi dù không thể nói là thuộc làu đường đi lối về, thì cũng nắm rõ bố cục nơi này trong lòng bàn tay.

Khi nàng cười, cả gương mặt nhỏ nhắn như bừng sáng. Gương mặt rạng rỡ, đôi mắt trong veo, hàng mi cong vυ"t màu xanh đen khẽ run. Thẩm Yếm chưa từng thấy ai hợp với sắc đỏ thắm hơn nàng, một vẻ đáng yêu vừa sống động lại vừa phóng khoáng.

Hắn không vạch trần nàng, chỉ thản nhiên đáp: “Ta định đến vườn mai ở phía bắc, nếu Tần tứ cô nương không chê thì có thể đi cùng ta.”

“Chàng thích yên tĩnh à?”

“Ừm.”

“Vậy ta có làm phiền đến chàng không?”

“Không đâu.”

Tần Chi khẽ thở phào một hơi, bước chân cũng trở nên nhanh nhẹn hơn. “Thật ra ta rất thích những ngày tuyết rơi, nhưng tuyết ở Nghi Châu cứ rơi lất phất chẳng đã chút nào, còn chưa kịp làm ướt mặt đất đã tan hết cả, ra ngoài một chuyến là chân dính đầy bùn.

Bà ngoại vừa trách ta đi tốn giày ngày tuyết, lại vừa sợ ta chơi không vui, nên đã đặc biệt cho người làm cho ta một đôi ủng da hươu cao đến bắp chân, đi vừa chống nước lại vừa giữ ấm. Tiếc là bà tuổi đã cao, không chịu ra ngoài cùng ta.”

Thẩm Yếm chỉ cụp mắt xuống, không rõ là hắn có đang lắng nghe hay không. Tần Chi cứ mặc định là hắn đã nghe thấy cả, thế là nàng vừa chắp tay sau lưng bước lên bậc thềm dẫn đến đình lục giác, vừa không quên quay đầu lại nói tiếp.

“Ta có ba người cậu, nhưng họ đều không có con gái, cho nên những ngày tháng của ta ở Nghi Châu vô cùng tự do tự tại, muốn làm gì thì làm nấy. À đúng rồi, nhà ngoại ta, nhà họ Viên, là một gia tộc y quan có tiếng, chàng có biết không?”

Nàng đứng ở trên cao, tà áo choàng bay phấp phới trong gió, lớp lông tuyết trắng muốt viền quanh mũ áo tựa như tạo thành một vầng hào quang mờ ảo bao quanh nàng.

Thẩm Yếm khẽ ngẩng cằm, gật đầu: “Viên lão đại nhân từng nhậm chức ở Thái Y Thự, đức cao vọng trọng.”