Chương 14

Thôi Hoàng hậu vào cung chỉ sinh được Tam công chúa, ngoài ra không có người con nào khác để nương tựa. Thôi gia vì thế mà ngày một suy yếu, những người ở ngoài kinh thành lại càng sốt ruột như ngồi trên đống lửa, chỉ hận không thể thay Hoàng hậu sinh hạ hoàng tử để ngày sau còn có chỗ trông cậy. Nhưng vì không thể, họ đành không cam tâm ngồi chờ chết, bèn tìm cách lôi kéo các quyền thần để trải đường cho Thôi gia. Quyền thế quả thực khiến con người ta được voi đòi tiên.

Hiện nay, Thẩm Quý phi và Tiết phi đang là những người được sủng ái nhất, nên việc kết giao với bên nào cũng đều có lợi chứ không hề có hại cho Thôi gia.

Trong lúc Tần Chi đang mải suy tư, Tần Hi bỗng ghé sát vào tai nàng: "Đương nhiên, cũng có thể là đã để mắt đến Tiết Sầm rồi."

Bị hơi thở của Tần Hi phả vào người, Tần Chi bất giác né đi. Vừa ngẩng đầu lên, nàng liền bắt gặp bóng dáng cao ráo của Tiết Sầm giữa đám nữ quyến. Hắn bị Tiết Trì Nguyệt kéo đến bên cạnh cô gái áo vàng, sau một hồi giới thiệu, hai người họ liền chắp tay hành lễ với nhau. Thấy vậy, các vị nữ quyến xung quanh đều lộ ra vẻ mặt đầy ẩn ý.

Dường như cảm nhận được có người đang nhìn mình, Tiết Sầm quay đầu lại. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Tần Chi, sắc mặt hắn bỗng trở nên hoảng hốt, chân bất giác lùi về sau.

Tần Chi dời tầm mắt đi, thản nhiên nói: "Hắn thích ai, muốn cưới ai, cứ mặc hắn thôi, can gì đến muội. Tỷ đừng cứ thử tới thử lui nữa. Tóm lại, muội nhất định phải gả vào phủ An Quốc Công."

Tần Hi vỗ vai nàng: "Ta thực sự rất thích dáng vẻ quyết đoán và tỉnh táo này của muội."

Chính điện còn ấm hơn cả tiền điện. Lửa trong lò than cháy rừng rực, trên bàn án cao ngoài hoa quả bánh ngọt còn bày những cành mai mới bẻ. Hơi nóng hun đúc khiến hoa nở rộ như lửa, hương thơm thanh khiết lan tỏa khắp gian điện.

Trong buổi yến tiệc lần này, Thôi Hoàng hậu không hề lộ diện. Thẩm Quý phi và Tiết phi nhân lúc náo nhiệt đã cùng các tiểu thư công tử bên dưới uống vài chén rượu, nhân cơ hội đó quan sát khắp một lượt. Sau khi trao đổi ánh mắt đầy ẩn ý, hai vị nương nương liền cùng nhau đi vào thiên điện phía sau tấm bình phong.

"Thấy không, người ngồi trong góc kia chính là Thế tử của phủ An Quốc Công đấy."

Ấn tượng đầu tiên của Tần Chi về Thẩm Yếm là sự lạnh lùng, một vẻ tĩnh lặng và thờ ơ như thể tách biệt khỏi thế gian trần tục. Hắn chỉ ngồi đó, tự động ngăn cách mình khỏi những tiếng cười nói ồn ào xung quanh, ánh mắt tĩnh lặng, thần sắc trầm mặc.

Hắn mặc một chiếc bào màu xanh da trời, ngũ quan thanh tú tuấn mỹ, đôi môi khẽ mím, gương mặt không chút biểu cảm. Hắn chỉ khẽ nhấc mí mắt lên rồi lại hờ hững cụp xuống, giữa hai hàng lông mày toát ra một khí chất xa cách và u uất. Mặc dù không ít tiểu nương tử đã rục rịch, vô số lần kín đáo liếc mắt đưa tình về phía hắn, nhưng vẫn chưa một ai dám chủ động bắt chuyện.

Dung mạo ấy tuy đẹp nhưng lại khiến người ta e sợ. Hắn không phải là một vị công tử có thể dễ dàng trêu chọc.