Viên thị nhìn hai tỷ muội, những giọt nước mắt đã cố kìm nén bao ngày cuối cùng cũng không thể ngăn lại được, cứ thế lã chã lăn dài trên má.
Lúc rời khỏi chính viện, Tần Minh Cảnh đã uống đến ngà ngà say. Thấy hai tỷ muội ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Viên thị, ông chỉ có ba phần say đã vờ như say đến bảy phần, không biết là khóc hay cười mà chỉ gào khan vài tiếng, rồi gục xuống bàn không dậy nữa.
Tần Hi nhìn hành động trẻ con của cha mình, không khỏi khẽ nhíu mày, rồi cúi người ghé vào tai Viên thị nói nhỏ: "Cha đã nghỉ ở nhà nhiều ngày, đây chính là lúc trong lòng đang hoang mang, phiền muộn. Nếu có kẻ nào thổi gió bên tai, xúi giục cha làm ra chuyện hoang đường sai trái gì, thì công sức của con và Tứ nương coi như đổ sông đổ biển. Mấy ngày nay, mẫu thân cần phải giữ chặt cha, ông ấy tuy hiếu thuận nhưng lại quá mềm lòng, tuyệt đối đừng để cha đến gặp tổ mẫu một mình."
Viên thị vốn đã nghi ngờ lão thái thái ở Chính An Đường, nay lại nghe con gái phân tích như vậy, thần kinh bỗng chốc căng thẳng. Bà liếc nhìn Tần Minh Cảnh đang mượn rượu giả say, nhớ lại những lần cãi vã sau khi gả cho ông, hầu như lần nào cũng có công lao khích bác của lão thái thái, bèn trịnh trọng gật đầu đồng ý.
Hai tỷ muội đã lâu không cùng nhau trò chuyện thâu đêm dưới ánh nến. Cẩm Quỳ thấy Tần Chi theo Tần Hi vào phòng, sau một thoáng ngạc nhiên liền lập tức thắp ngọn đèn phù dung cổ cao ở góc tường, đậy l*иg đèn lại, rồi dẫn Cẩm Tú đang bưng nước nóng lui ra gian ngoài.
"Tỷ đã gặp qua thế tử An Quốc Công rồi à?"
"Tỷ chỉ nhìn thấy từ xa vài lần, nhưng chưa nói chuyện bao giờ. Hắn tính tình lạnh lùng, không phải là người dễ gần." Tần Hi chống cằm nhìn Tần Chi đang ngồi trước bàn. Gương mặt nàng được bao phủ trong ánh nến mờ ảo, tựa như được phủ một lớp ánh sáng ngọc ngà. Hàng mi dài khẽ chớp, đôi đồng tử đen láy trong trẻo, dịu dàng, trông còn quyến rũ hơn cả lúc ban ngày.
"Thật ra muội cũng gặp rồi." Tần Hi cong ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn: "Chúng ta từng cùng ngồi chung mâm với hắn vài lần, nhưng lúc đó hắn mới đến kinh thành, chẳng quen biết ai, lại là một kẻ lầm lì như quả bầu câm, nên không gây được sự chú ý."
An quốc công đã lập nên chiến công hiển hách ở biên giới phía Bắc. Thánh thượng ngoài việc ban thưởng còn ban cho phủ đệ của Ngụy Vương trước đây làm phủ mới, giao cho Thượng Lâm Uyển Giám tu sửa lại. Quy cách của phủ đệ khiến cho bao người phải ghen tị.
Tần Chi cố gắng nhớ lại một lúc lâu, nhưng trong đầu lại không có chút ấn tượng nào.
Tần Hi thấy dáng vẻ đăm chiêu suy nghĩ của nàng, không khỏi bật cười: "Lúc đó trong mắt muội ngoài Tiết Sầm ra thì còn chứa được ai nữa? Thẩm Yếm không hoạt bát như Tiết Sầm, tính cách hắn quái đản, cô độc, cho dù bây giờ đã vào Võ Đức Ty làm Chỉ huy sứ, trông vẫn vô cùng khó gần."